⬅ Trước Tiếp ➡
"Bạn học Hạnh, bạn học Hạnh!" Nguyên Tuấn Sách không ngừng gọi cô, lôi điện ầm ầm giáng xuống, bóng dáng anh như mờ như ảo, liên tục lao đến bên cô.
Hạnh Mính bỗng nhiên hiểu ra, yêu hồn ngay từ đầu cũng là sinh vật có tình cảm, nếu không nó sẽ không lưu luyến si mê bàn tay vuốt ve nó như vậy, cũng sẽ không có vẻ mặt này.
Thống khổ, tuyệt vọng, vì cô, anh nguyện ý trả giá bất kỳ giá nào. Lúc này, cô đã hoàn toàn khống chế Nguyên Tuấn Sách.
Hạnh Mính nâng tay lên, đầu ngón tay bị đóng băng, dần tiêu tán, một tiếng nổ tung vang lên, vụn băng rơi rụng xuống, ngón trỏ của cô biến mất.
Ngay sau đó, băng trên đầu ngón tay bắt đầu lan tràn lên trên, toàn bộ cánh tay bắt đầu xuất hiện những vết nứt, tiếng băng tan rã vụn vặt vang lên.
Cánh tay không còn cảm giác đau, cũng có khả năng là đã chết lặng. Hạnh Mính nhìn Nguyên Tuấn Sách, chỉ thấy anh lại xông tới một lần nữa, trong ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng sâu sắc.
"Đừng mà! Bạn học Hạnh đừng mà!
Hắc cầu trong lốc xoáy kích động, gương mặt cô biến mất trong làn sương khói, khối băng lan tràn lên đến tận cổ Hạnh Mính. Nguyên Tuấn Sách tận mắt nhìn thấy gương mặt cô bị khối băng bao phủ, sau đó nổ tung thành các mảnh tinh toái (1), các mảnh nhỏ sáng lấp lánh, dần tiêu tán trong mắt.
Mảnh tinh toái: là các mảnh vụ của đá, thiên thạch, sáng lấp lánh.
Trong khoảnh khắc đó, sự tuyệt vọng bủa vây khắp tâm trí anh, đau đớn bén nhọn, còn hơn cả khi bị dao nhỏ lạnh băng đâm vào trái tim. Nguyên Tuấn Sách cứ như một con thuyền lênh đênh trên biển khơi, bị biển sâu lôi kéo, trải qua mưa gió vùi dập, cuối cùng mất đi khát vọng sống sót.
Cảm giác quặn đau mà bây giờ anh đang phải chịu đựng, Nguyên Tuấn Sách chưa từng trải qua trong nghìn năm tuổi thọ. Chưa bao giờ anh lại có cảm giác sợ hãi, và đau đớn muốn chết như bây giờ.
Sương đen hoá thành làn sóng khí nổ tung trên bầu trời, đẩy Nguyên Tuấn Sách lúc này đã chẳng còn sức lực bay ra ngoài, anh thậm chí còn không phản kháng, rơi xuống rừng cây mênh mông trên mặt đất hải. Cành cây, lá cây quẹt rách làn da, cảm giác nóng rực, đánh sâu vào mỗi tấc da thịt trên người anh.
Nguyên Tuấn Sách vốn đã sắp hoá thành ma, yêu khí lại dần biến mất, xương trắng rút đi, gương mặt khôi phục lại thành túi da nhân loại, thứ duy nhất tượng trưng cho thân phận yêu ma là mái tóc bạc.
Hắc cầu cũng dần dần hiện ra nguyên hình người. Gương mặt Tĩnh Đình đã bị đốm đen bao phủ, ông ta lơ lửng giữa không trung, hai mắt trống rỗng vô thần, nhìn mảnh đất dưới chân, trên đỉnh đầu sấm sét vẫn ầm ầm nổ tung, ông ta giống như ác thần đạp trên đám mây đen.
Giờ phút này, Tĩnh Đình đã chẳng còn thất tình lục dục, chẳng còn thần trí, vô tình vô dục. Ông ta thúc giục lôi điện, muốn hủy diệt hết tất cả mọi thứ dưới chân.
Ngay trong khoảnh khắc này, chân trời ở phương xa cũng phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Vô số mây đen, vô số tai nạn, vài đạo lôi quang dữ tợn bổ xuống mặt đất, nền đất cứng cáp nổ tung, mặt đất nứt thành vệt. Gió lốc hoành hành, năng lượng cuồng bạo dồn dập phá hủy mọi thứ. Trời long đất lở, hủy thiên diệt địa.

⬅ Trước Tiếp ➡