Hạnh Mính càng không hiểu sự do dự trong đáy lòng mình, nếu Nguyên Tuấn Sách xảy ra chuyện gì, không phải càng tốt sao..
Càng tốt.. nhỉ?
Bên ngoài lại truyền đến tiếng sấm, dường như bọn họ đã thay đổi trận địa, chuyển nơi khác để tiếp tục đánh nhau.
Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân hấp tấp, có người đang vội vã lao xuống.
Hạnh Mính ngẩng đầu, nhìn thấy dáng vẻ Hồ Anh Tài hoảng loạn chạy xuống. Lúc anh ta nhìn thấy cô cũng ngẩn ra một chút, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.
"Cô đi theo tôi mau!"
Nói xong liền bắt lấy cánh tay cô, chạy xuống dưới lầu.
"Tôi đi đến đó thì có thể làm gì? Bọn họ là yêu, ai tôi cũng không cứu được, hơn nữa tôi cũng không có linh phù."
Hồ Anh Tài vẫn túm chặt cánh tay cô không buông, không thèm quay đầu mà lao ra khỏi khu dạy học, nhìn lên không trung một cái, rồi cắm đầu chạy thẳng đến sau núi: "Không cô cũng cảm giác được thứ đồ vật quỷ dị kia là yêu ma sao! Theo lý mà nói, trên thế gian này chỉ có một con yêu ma, cũng tức là chỉ có một Yêu Sách mà thôi. Giờ đột nhiên lại xuất hiện một con yêu ma không rõ lai lịch khác, nhất định là nó muốn giết Yêu Sách!"
"Yêu Sách đánh không lại nó, trừ phi cậu ta biến thành yêu ma! Không có hồn phách, cô chính là vật dẫn!"
"Cái gì mà vật dẫn? Anh muốn tôi làm gì?" Lòng Hạnh Mính bỗng dâng lên một dự cảm không ổn, cô vừa chạy vừa nhìn đoàn yêu vật trên không trung, nó không ngừng di chuyển về phía trước, va chạm lung tung, mà Nguyên Tuấn Sách trong chiến trường đó, chỉ có thể không ngừng dịch chuyển để tránh né.
Trên đường chạy đến sau núi, Hạnh Mính bị vô số nhánh cây chìa ra quẹt trúng, cánh tay cũng bị Hồ Anh tài túm chặt đến sinh đau. Cô nhắm chặt mắt, để mặc anh ta kéo mình chạy về phía trước.
Nguyên Tuấn Sách cũng nhìn thấy bóng hai người đang chạy theo đến sau núi, anh lại nhìn đoàn sương khói cứ ngốc nghếch bay về hướng anh, lại một lần dịch chuyển tức thời để né tránh, đồng thời nắm chặt yêu hỏa trong tay, nhắm chuẩn thời cơ ném ra ngoài.
Yêu hỏa rơi xuống đất, trong nháy mắt hình thành một bức tường lửa, ngăn cản đường đi. Hồ Anh Tài đột nhiên dừng lại, Hạnh Mính không phanh kịp, đụng đầu vào tấm lưng dày rộng của anh ta.
"Có ý gì?" Hồ Anh Tài ngẩng đầu nhìn Nguyên Tuấn Sách đang không ngừng tiêu hao tu vi, dùng dịch chuyển tức thời để né tránh.
Đây ý là không cho bọn họ đi qua sao?
Hồ Anh Tài liếc nhìn người thiếu nữ phía sau một cái, cười lạnh: "Ngay cả khi Yêu Sách đã quên cô là ai mà vẫn nhớ thương đến an toàn của cô. Tôi thấy á, cho dù ký ức có bị tiêu trừ bao nhiêu lần, Yêu Sách vẫn sẽ lặp lại, gục ngã trên người cô."
Nhìn hàng rào lửa trước mắt, ngọn lửa lay động biến thành ảnh ngược trong đôi mắt ngây thơ vô tội của Hạnh Mính, Hồ Anh Tài khó có thể tưởng tượng, Yêu Sách đã sống ngàn năm không ngờ lại thích người con gái như vậy.
Hắc cầu đột nhiên ngừng công kích anh, Nguyên Tuấn Sách có loại dự cảm không ổn.
Quả nhiên ngay giây tiếp theo, nó nhằm thẳng hai người phía dưới, đập xuống!
"Bạn học Hạnh!"