Anh ăn rất mạnh mẽ, nổi điên dùng sức hôn môi cô, đôi môi bị hút cắn đến sưng đỏ, luyến tiếc chớp mắt, luôn theo dõi từng biểu cảm trên gương mặt Hạnh Mính.
Vẻ mặt Hạnh Mính thống khổ nhắm chặt hai mắt, nhưng Nguyên Tuấn Sách vẫn luyến tiếc, ánh mắt không muốn dời khỏi mặt cô một giây nào.
Nhưng vì sao, vì sao anh vẫn sợ hãi?
Tần suất nhịp đập của trái tim càng lúc càng nhanh, từ trước đến nay trái tim anh chưa từng đập mãnh liệt đến vậy, Loại cảm giác sợ hãi này vừa khiến anh hưng phấn vừa khiến anh khó chịu.
Đến khi Hồ Anh Tài nhìn thấy người thiếu nữ trong phòng, nghẹn họng nhìn trân trối nói: "Sao cậu lại mang con gái nhà người ta đến đây! Mau đưa cô ấy trở về, không phải cậu sợ cô ấy sao? Còn lột sạch quần áo của người ta, cậu định làm gì!"
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách không rõ nguyên do, bắt được trọng điểm nhìn anh ta: "Lại?"
"Lúc trước tôi từng mang cô ấy đến đây sao? Sao tôi lại không nhớ rõ? Hình như lần trước là vì anh, nên cô ấy mới xuất hiện trong nhà tôi."
Hồ Anh Tài vỗ bẹp lên cái miệng nhanh nhẩu của mình, túm anh sang một bên: "Ý của tôi không phải như vậy. Cô ấy chỉ là một nhân loại bình thường, sao cậu lại dọa cô ấy thành thế kia, đôi mắt cũng khóc đến sưng lên rồi kìa, mau đưa cô ấy về nhà đi, bằng không ba mẹ cô ấy sẽ lo lắng."
Nguyên Tuấn Sách không muốn làm như vậy: "Tuy rằng cô ấy là bạn của anh, nhưng hình như anh đang quản rộng quá đấy."
"Cậu học được những lời này từ bao giờ thế?"
Nguyên Tuấn Sách không thèm để ý đến anh ta nữa, trở lại phòng ngủ, nhìn thoáng qua người thiếu nữ trên giường. Anh dịu dàng đắp chăn lên cho Hạnh Mính, ngay khoảnh khắc đối diện với ánh mắt anh, cô đã vội rúc vào trong chăn.
Dọa cô?
Có lẽ hồ ly nói đúng.
Nguyên Tuấn Sách nghĩ nghĩ, có thể là vừa rồi lúc cởi quần cô, anh đã dọa cô sợ rồi chăng?
Nguyên Tuấn Sách quay đầu đi đến phòng tắm, đặt quần đồng phục dưới vòi nước ngâm một lúc rồi tự tay giặt sạch. Anh vừa giặt quần vừa nghĩ.
Lần sau, nhất định phải tận mắt nhìn thấy bạn học Hạnh, ở trước mặt anh đái ra quần.
_______________________
Gì biến thái vậy cha nội!
Nguyên Tuấn Sách: Muốn thấy Hạnh Mính đái ra quần!
Hạnh Mính: Không cho phép nhắc lại!!
Hồ Anh Tài: Xong đời rồi! Yêu Sách học hư!
Sau núi.
Một quả cầu nhỏ màu xám thoăn thoắt nhảy qua các tán cây, Hạnh Mính vịn vào cây đại thụ bên cạnh, cúi đầu, nhìn một tờ linh phù kẹp giữa ngón tay.
Cô tăng tốc chạy nhanh về phía trước, miệng đồng thời niệm chú ngữ, ném linh phù ra, đôi tay bám lên đỉnh thân cây, mượn lực đu người về phía trước. Cả người linh hoạt lật lại, thành công đáp lên một thân cây khác, lại ổn định thân thể, dưới chân đạp lên ngọn cây, chạy theo linh phù, cùng nhau đuổi theo hồn phách phía trước.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cảnh sắc chung quanh như đang vặn vẹo, toàn bộ rừng cây bị lôi kéo thành một đường cong, không ngừng biến hình. Cô càng đi về phía trước, cảnh sắc chung quanh càng ngày càng mơ hồ.