Dường như anh có chút nể mặt Hồ Anh Tài, không thể trực tiếp động thủ với cô, chỉ có thể bày ra vẻ mặt lạnh nhạt nhìn cô, nhịn xuống cảm xúc không phục.
Chuyển sang hình thái nhân loại, lúc này anh thoạt nhìn không khác gì thiếu niên đến tuổi phản nghịch.
Nguyên Tuấn Sách xoay người, giây tiếp theo trực tiếp dịch chuyển tức thời, biến mất tại chỗ.
Khóe miệng Hồ Anh Tài giật giật: "Cái tên nhóc này, tôi đã nói không được dùng yêu lực ở nơi có nhiều người mà."
"Cảm ơn anh."
"Không có gì. Nhưng không phải lần nào tôi cũng có thể kịp thời tới giúp cô, lần sau cô thông minh lên chút."
"Ừm." Hạnh Mính đứng lên, vỗ vỗ tro bụi trên ống quần: "Tôi có thể hỏi anh một chuyện không? Vì sao Nguyên Tuấn Sách lại quên tôi?"
Hồ Anh Tài đút tay trong túi quần tây, dáng người cao ráo mảnh khảnh, khí chất mê người chỉ thuộc về tộc hồ ly.
"Loài yêu chúng ta đều có một kỹ năng, có thể dùng tu vi của bản thân, để xóa đi ký ức của người khác. Tôi phỏng đoán, hẳn là cậu nhóc đó đã dùng năng lực này với chính mình, nếu như cậu ta biến thành yêu ma, mất đi thất tình, thì nhất định sẽ làm tổn thương cô."
Hạnh Mính trầm mặc trong chốc lát.
Chuyện Nguyên Tuấn Sách thương tổn cô đã đủ nhiều, cô sẽ không tha thứ cho anh.
"Trên đường trở về nhớ cẩn thận một chút, ngày mai gặp lại."
Đến khi Hạnh Mính ngẩng đầu lên, Hồ Anh Tài đã mở cửa xe ô tô đang đậu ven đường, ngồi vào trong xe rồi.
Cô nghi hoặc, cái gì mà ngày mai gặp lại?
Ngày hôm sau, tiết tự học buổi sáng trôi qua, Hạnh Mính lại nhìn thấy Hồ Anh Tài trên bục giảng.
Anh ta vẫn mang dáng vẻ tuấn tú bảnh bao đó, áo sơ mi trắng quần tây, tư thái ưu nhã. Tóc dài màu nâu được buộc đuôi ngựa kiểu thấp, anh ta chỉ đứng đó cũng đủ hấp dẫn ánh mắt của các bạn học khác.
"Xin chào các bạn học lớp ba, năm nay là năm đầu tiên của tôi trên cương vị giáo viên thực tập. Mong các em chiếu cố tôi nhé, tôi sẽ dẫn dắt các em cùng đi tới vinh quang, các em cứ gọi tôi là thầy Anh Tài là được."
Hồ Anh Tài đứng đắn nghiêm túc lên cũng ra dáng ra hình, anh ta nhàn nhã đứng trên bục giảng, cười đến hòa ái dễ gần. Diêm Bằng đứng bên cạnh cứ như phông nền còn anh ta mới là chủ nhiệm lớp.
Các học sinh trong lớp đều tự động vỗ tay hoan nghênh, các bạn học nhiệt tình ồn ào gọi: "Chào thầy Anh Tài ạ!"
Sắc mặt thầy Diêm thay đổi, dùng mắt thường cũng có thể thấy được ông đang không vui.
"Được rồi được rồi, chào mọi người! Còn có bạn học nữ ngồi trong góc không cười đằng kia, chào em nhé!" Ánh mắt Hồ Anh Tài nhìn đến góc cuối cùng trong lớp, nâng cằm lên, híp mắt cười như hồ ly tinh.
Bút trong tay Lộ Điệp rơi trên mặt đất, lăn đến chân bàn, trợn mắt há hốc mồm.
Diêm Bằng nhắm mắt, hít sâu một hơi, hạ giọng, cảnh cáo anh ta: "Trước khi nhập học, không có ai bảo anh, không được phép lộ ra loại tư thái này trước mặt học sinh sao! Chứng nhận tư cách giáo viên của anh lấy được bằng cách nào thế."
"Thật xin lỗi, thầy Diêm, đây là lần đầu tiên tôi đảm nhiệm lớp 12, quá hưng phấn thôi."
Từ đầu đến cuối, Nguyên Tuấn Sách chưa từng ngẩng đầu lên, Hồ Anh Tài cũng không phải loại người thích tìm cái chết, không dám chủ động trêu chọc anh.