Yêu ma ôm lấy phần ngực đang bị cơn đau oanh tạc, đôi mắt trừng lớn, hốc mắt trống rỗng bỗng toát ra một đoàn sương khói màu xám, và càng nhiều quả cầu xám đang rời khỏi thân thể anh.
Sao lại như vậy, sao lại có thể!
Hồn phách sao lại có thể tránh thoát giam cầm, mạnh mẽ chui ra khỏi ra cơ thể anh? Đây là chuyện hoàn toàn không có khả năng phát sinh!
Nỗi đau trước ngực càng thêm mãnh liệt, từng đoàn hồn phách màu xám đang không ngừng lao ra từ trong hốc mắt anh. Nguyên Tuấn Sách đau đớn kêu rên, cả người cuộn tròn, Tĩnh Đình che đôi mắt đang đổ máu, ngẩng đầu nhìn anh.
Một đoàn sương khói xoẹt qua trước mắt ông ta, ông ta bất đắc dĩ phải nhắm lại, đến khi mở mắt ra, yêu ma đã biến mất.
Nguyên Tuấn Sách ngã mạnh trên mặt đất, trơ mắt nhìn hồn phách tranh nhau chạy khỏi cơ thể anh bay ra ngoài, ngay sau đó, càng ngày càng nhiều hồn phách bắt đầu thoát ra, anh đau đớn muốn chết, đôi tay bóp ngực, tiếng than khóc vang vọng khắp nơi, kéo dài rồi biến thành tiếng thét chói tai.
Tiếng động khiến máu người trong phòng giật mình, mèo trắng phản ứng lại đầu tiên, nod dựng đứng lỗ tai, cảnh giác nhìn về phía ngoài cửa lớn.
Trước cửa, trên mặt đất, Nguyên Tuấn Sách đang nằm đó, mái tóc dài màu ngân bạch, quần áo trước ngực có vết cào rách, da thịt cũng bị tổn thương, đang chảy máu, anh nhắm hai mắt, tựa hồ đã ngất xỉu.
Mèo trắng nhìn nhóm hồn phách đang bay lượn tự do trên bầu trời,, vội vàng meooo meooo kêu lên đuổi theo.
"Nè!"
Hồ Anh Tài tiến thoái lưỡng nan. Anh ta nhíu nhíu mày, cuối cùng vẫn chạy tới bên cạnh Nguyên Tuấn Sách.
Hạnh Mính đứng ở cửa, bất an rụt rụt bả vai, ánh mắt sợ hãi nhìn người thiếu niên đang được nâng lên.
Hồ Anh Tài càng thấy kỳ quái hơn, vì sao tên nhóc này còn chưa biến thành yêu ma?
"Yêu Sách, tỉnh tỉnh! Yêu Sách!"
Nguyên Tuấn Sách vẫn còn ý thức, cố gắng mở đôi mắt mỏi mệt bất kham, ôm lấy ngực, dường như đang phải chịu đựng một trận đau đớn thấu tim, mờ mịt nhìn quanh bốn phía.
"Cậu làm sao vậy?" Hồ Anh Tài thấp giọng dò hỏi: "Vừa rồi cậu đã đi đâu? Sao tóc cậu lại đột nhiên biến dài thế này?"
Nguyên Tuấn Sách chẳng còn tâm trạng đáp lời, nhìn chằm chằm Hạnh Mính cách đó không xa, đôi mắt đen hẹp dài ẩn chứa ánh nhìn sắc bén, bộ quần áo đen tuyền trên người anh càng tôn lên khí thế trầm ổn lạnh băng, ngũ quan tuấn mỹ tuyệt luân, lạnh băng xa cách.
Ánh mắt kia, phảng phất như đang nhìn một kẻ ngoại lai, xâm lấn địa bàn của mình, ánh mắt lạnh lẽo, cảnh giác hỏi Hồ Anh Tài: "Cô ta là ai?"
Đến bệnh viện, xếp hàng, lấy số chờ khám bệnh xong, mẹ Hạnh Mính nôn nóng ngồi ở khu vực chờ đợi, nắm tay cô, cõi lòng đầy bất an.
"Đang yên đang lành, sao dây thanh lại xảy ra vấn đề?"
Hạnh Mính cúi đầu, tay túm chặt phần vải jean trên đùi, không nói chuyện.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Con có thể nói cho mẹ biết không? Mấy ngày nghỉ hè vừa rồi con đến nhà Lộ Điệp đã làm những chuyện gì? Thầy giáo nói con không đến các buổi tập huấn, có phải đã xảy ra chuyện gì không?"