Tổ Nguyên trưởng lão khiếp sợ mà lùi lại hai bước, thân hình già nua lung lay sắp đổ. Tiên nhân mà lão ta sùng bái, khát vọng cả đời, hiện giờ bản thân mình lại biến thành tội nhân, khiến thượng tiên nổi giận.
"Cái lão già này --"
Lão giả đánh gãy lời Hoằng Hậu: "Sau này ta sẽ không xuất hiện nữa, chỉ còn một ngày nữa là tới lễ quỷ tiết. Qua hôm nay, ngày mai là lúc quyền lựa chọn đã không còn trong tay các vị nữa."
Lão già xoay người rời đi.
Phía sau, truyền đến một giọng nói thê lương già nua.
"Ta, Tổ Nguyên tội nhân! Sáng chế ra ác quỷ yêu nghiệt, thực xin lỗi tiên nhân trên trời cao, phạm tội khinh nhờn nhân thần, tội không thể tha! Vạn vật quy không, chấp nhận hiến tế! Lấy cái chết, tạ tội!"
Vừa dứt lời, Tổ Nguyên nắm thanh pháp kiếm, kề lên cô, hung hăng xoẹt một nhát. Một kiếm chém xuống, đầu rời khỏi cổ, miệng vết thương toang hoác, máu chảy thành sông, thi thể ngã xuống, chết không nhắm mắt.
Lão giả cũng không quay đầu lại, phía sau liên tiếp vang lên từng tiếng xưng tội, tiếng kiếm sắc bén cắt qua đã thịt. Lão già chậm rãi rời khỏi đạo quán, lúc này mới thong thả bóc lớp mặt nạ da người ngụy trang trên mặt ra.
Lớp da người từ từ bị lột khỏi cổ, đến cằm, sau đó lộ ra một đôi mắt hồ ly trẻ trung mê người.
Khoé môi Hồ Anh Tài cong lên, nụ cười như ẩn như hiện, ném mặt nạ da người kia vào bãi cỏ bên cạnh. Rũ rũ bộ hoàng bào to rộng, một con mèo trắng chui ra từ sau lưng chui anh ta, nhảy lên vài anh ta ngồi vắt vẻo, tấm lưng còng trong nháy mắt đã không còn.
"Đây là kế hoạch báo thù của anh? Anh cũng thật lợi hại."
"Đó là đương nhiên! Nếu lần này không phải trời cao trợ giúp ta, giáng sấm sét xuống bổ lên mấy cái đạo quán kia, tôi đúng là sắp diễn không nổi nữa."
Mèo trắng chuyển động tròng mắt xanh lam tuyệt đẹp: "Anh nói xen, trên đời thật sự tồn tại thượng tiên sao?"
"Xuy, thật buồn cười! Cái gì thượng tiên hay không thượng tiên? Hồ Anh Tài tôi đã sống một ngàn năm, là tôn hồ yêu đánh khắp thiên hạ không địch thủ, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua thượng tiên gì hết! Lúc trước, khi mời Yêu Sách rời núi, tôi cũng từng cho rằng trên đời thật sự có tiên nhân, nhưng mấy năm nay, tôi phát hiện, tiên nhân chẳng qua chỉ là tin đồn vô căn cứ, là tín niệm do con người dựng lên mà thôi."
"Ý của anh là, anh đang lừa Nguyên Tuấn Sách thành tiên?"
Hồ Anh Tài cởi hoàng bào, vừa đi vừa ném đồ, buồn cười nói: "Tôi đã nói rồi, tôi cũng từng cho rằng trên đời này có tiên nhân. Tuy giờ có thể khẳng định không có thần tiên, nhưng yêu ma thì lại thật sự tồn tại."
------------
Khúc ngoặt thứ nhất. Có những ai chưa kịp đội mũ nào =))
Nguyên Tuấn Sách là nam chính, tuy cái nết có hơi biến thái nhưng anh vẫn là nam chính hàng thật giá thật. Đoán xem ai mới là boss phản diện cuối cùng?
"Ta, Tổ Nguyên tội nhân! Sáng chế ra ác quỷ yêu nghiệt, thực xin lỗi tiên nhân trên trời cao, phạm tội khinh nhờn nhân thần, tội không thể tha! Vạn vật quy không, chấp nhận hiến tế! Lấy cái chết, tạ tội!"
Tổ Nguyên trưởng lão nhặt thanh pháp kiếm trên mặt đất, mặc kệ đám đồ đệ ngăn cản, trong tiếng hét nhốn nháo, lão ta quát lớn một tiếng, xong liền cắt đầu mình.