Tĩnh Đình vẫn luôn yên lặng đả toả trong một góc bỗng nhiên mở miệng: "Lời này cũng không phải không có lý, lúc trước ta cũng đã nghĩ tới biện pháp này. Trận chiến trên núi Tu Duyên, lúc yêu hồn trảm chết Trúc Đàm trưởng lão, nó đã che ngực, gục xuống, lộ ra vẻ mặt đau đớn muốn chết, chỉ sợ cũng là bởi vì nguyên nhân này."
Tĩnh Đình tuy trầm mặc, nhưng những lời ông ta nói ra lại có mức độ đáng tin khá cao, đám trưởng lão cũng bắt đầu lo lắng sốt ruột, Hoằng Hậu chịu đựng lửa giận hỏi lão giả.
"Ngươi nói ngươi là do tiên nhân phái tới, vậy tiên nhân có chỉ điểm chút phương pháp để đối phó với yêu hồn đã biến thành yêu ma không?"
"Tiên nhân vẫn chưa nói." Lão giả mỉm cười, chống quải trượng, một tay chắp sau người: "Nhưng tựa như ta vừa mới nói vậy, tiên nhân cũng sẽ có một quyết định sáng suốt."
Câu này có ý gì? Là muốn giết hết bọn họ sao? Nhất định phải làm vậy mới có thể khiến yêu hồn kia diệt vong!
Chúng trưởng lão đã nuôi hy vọng thành tiên trong suốt cả ngàn năm, đã chờ đợi cả ngàn năm, vọng tưởng nhìn thấy tiên nhân trong truyền thuyết. Kết quả là, ngày nhìn thấy tiên nhân cũng là ngày chết của mình!
Có hai trưởng lão phiền lòng đến độ dậm chân.
"Sớm biết như thế, sớm biết như thế a!"
Lão giả xoay người rời đi: "Các vị còn có thời gian nghĩ cho kĩ, chờ đến khi quỷ môn quan mở rộng, đó cũng là lúc yêu hồn biến thành yêu ma. Lấy thân thể phàm nhân của các ngươi, cho dù có tu vi ngàn năm cũng không có khả năng ngăn cản nó."
Lão già mở cửa rời đi, các đệ tử bên ngoài cửa quay đầu lại nhìn qua, không nhận được mệnh lệnh, không ai dám tiến bước vào nửa bước.
Hoằng Hậu nhìn bốn vị trưởng lão còn lại: "Các vị có cao kiến gì không? Chẳng lẽ lời của lão giả kia, các ngươi đều tin?"
Trầm mặc nửa ngày, Tổ Nguyên phương trượng đứng ra nói: "Ngàn năm, ta đã sống lâu như vậy, cũng đã sớm không còn thiết tha gì. Không thể trở thành tiên thì thôi, ta cũng không muốn trở thành tội nhân tạo ra cái thứ tai hoa nhân gian. Nếu nhất định phải lấy cái chết để giải quyết, ta cũng không dị nghị!"
Tổ Nguyên trưởng lão kiên định mà nói: "Nhưng điều ta sợ chính là, cái chết của ta không có ý nghĩa, nếu các ngươi còn muốn sống tạm, ta há nào có thể chết trước?"
Có người cười lạnh: "Vậy không bằng chọn một người chết trước đi, ta thấy để Tĩnh Đình làm con chim đầu đàn này là thích hợp nhất. Dù sao, việc này cũng là vì ngươi mà ra."
Tùng Nhai lên tiếng: "Các vị trưởng lão đang muốn giết hại lẫn nhau sao? Nếu có ai dám đụng đến sư phụ ta, Tùng Nhai ta nhất định lấy mạng đổi mạng!"
Hoằng Hậu khụ một tiếng, dừng cái cuộc nói chuyện hoang đường này lại.
"Đều đã sống lâu như vậy, các người lại còn vì chút chuyện cỏn con này mà muốn nội chiến? Gấp gáp cái gì? Nếu lão già kia thật sự là do tiên nhân phái tới, vậy không bằng chúng ta cứ ám binh bất động, chờ đến quỷ tiết xen thế nào, tiên nhân vốn từ ái, sao các ngươi lại cho rằng, chúng ta sẽ bị tiên nhân xử tử?"
------------
Nhắc nhở thân thiện từ editor: nhớ đội mũ bảo hiểm, chặng đường phía sau rất ngoằn ngoèo =)))