"Ngươi còn muốn cứu đồ đệ của ngươi? Ngươi đã suýt chết một là lần, còn có tên đồ đệ Tùng Nhai này của ngươi cũng đã suýt chết dưới tay con yêu kia không biết bao nhiêu lần! Có một lần con yêu kia khiến cậu ta bị hủy dung, nếu không phải nhờ Ngàn Thanh có trị liệu giúp cậu ta, hiện tại cậu ta đã sớm mất mạng. Tĩnh Đình ngươi và những đồ đệ ngươi bồi dưỡng ra, con mẹ nó hoàn toàn vô dụng!"
Tùng Nhai xúc động muốn tiến lên phản bác, Tĩnh Đình ngăn lại anh ta lại, cánh tay chắn trước người anh ta.
Ngàn Thanh phương trượng vuốt ve chòm râu dài đến ngực của mình, chòm râu lay động, lão ta buông tiếng thở dài: "Tĩnh Đình muốn cứu đồ đệ cũng là chuyện hợp tình hợp lý, yêu ma có vẻ cực kỳ yêu thích cô bé đó, không muốn buông tay. Nếu có thể cứu con bé ra, nói không chừng cũng có lợi cho chúng ta."
"Cứu như thế nào? Ai dám đi cứu!"
Ngàn Thanh: "Chúng ta đều đã gặp con yêu kia, nếu lúc này tự mình ra mặt thì quá gây chú ý, không bằng để cho các đồ đệ khác làm đi. Yêu ma chưa từng gặp mặt bọn họ, hơn nữa pháp lực của nhóm đồ đệ cũng yếu ớt, chỉ cần không thi chú, yêu ma sẽ không thể nhìn ra bọn họ là đạo sĩ, cũng dễ ẩn núp bên cạnh yêu hồn."
Ngàn Thanh quay đầu nhìn các đồ đệ yếu ớt đang run rẩy đứng một bên: "Các ngươi, ý như thế nào?"
Mọi người sôi nổi cúi gằm, nâng đạo sĩ bị thương, không có một ai nói chuyện.
Hoằng Hậu tức giận phất tay áo, đi nhanh ra ngoài cửa.
Một tên đạo sĩ lấy hết can đảm nói: "Các trưởng lão, không phải chúng con không muốn cống hiến sức lực, mà thực lực của yêu hồn đã rõ như ban ngày. Một khi chúng con bị phát hiện, thì ngoại trừ cái chết làm gì còn lựa chọn bào nữa đâu. Cho dù chúng con nguyện ý dâng tánh mạng để trừ yêu, nhưng bản thân chúng con cũng rõ ràng thực lực của mình có mấy cân mấy lượng."
Ngàn Thanh vẫy vẫy tay: "Haizz, thôi thôi, việc này để ta tới."
Trong căn biệt thự có một tầng ngầm cất rượu, từ trước đến nay Nguyên Tuấn Sách chưa từng động đến nơi này.
Hai vị chủ nhân trước của căn biệt thự này, có vẻ rất thích rượu, nên mới đào một căn hầm riêng dưới biệt thự để cất rượu.
Ấn vào cơ quan trên bức tường đặt lò sưởi trong phòng khách, bước tường sẽ tự động bật ra, tấm ván gỗ được hạ xuống, đó là bậc thang đi thông xuống hầm rượu.
Tầng hầm rượu không lớn, chắc chỉ tổ bằng căn phòng ngủ, nơi này đã mấy năm không có người quét tước, nền đất ẩm ướt, bậc thang phủ một tầng tro bụi thật dày, không khí ẩm thấp khiến nơi này cứ có cảm giác âm trầm, mạng nhện giăng khắp nơi.
Cái tủ bát trước kia vốn dùng để đựng rượu đỏ thời gian dài không được tu sửa, giờ tủ gỗ đã mục ruỗng, bị hơi ẩm thấm vào nên toả ra mùi rất khó chịu, còn có cả một mùi ẩm mốc lâu năm.
Hệ thống đèn điện và các vật trang trí trong tầng hầm cũng chẳng thể sử dụng được nữa. Từ khi mua nhà, Nguyên Tuấn Sách chẳng đoái hoài gì đến nơi này, dù sao anh cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ dùng đến căn phòng này.