Nguyên Tuấn Sách nắm tay, ngọn lửa nhỏ bùng lên, ném về phía con mèo trắng trên mặt đất kia. Nguyên Tuấn Sách phát động công kích bất ngờ khiến cho không ai trong hai người còn lại đoán trước được. Mèo trắng phát ra một tiếng thét chói tai cực kỳ tàn nhẫn, phần lông trên chân sau bị thiêu rụi, da thịt cũng bị đốt đèn sưng đỏ, ngay sau đó, dây xích trên cổ bỗng rời ra
Nguyên tách làm người của Nguyên Tuấn Sách từ trước đến nay là có thù oán tất báo, không thèm nghe bọn họ nói chuyện nữa, anh xoay người lên lầu, còn ném lại một câu lạnh băng: "Nhanh chóng đi ra ngoài."
Hồ Anh Tài ôm bé mèo trắng, che miệng nó lại, nhìn cái chân sau bị thương của nó. Ngọn lửa đã thiêu rụi bộ lông trắng muốt mà mèo ta vẫn luôn tự hào, da thịt nung chảy đến đỏ rực. Ngọn lửa còn đốt đến cả phần đuôi, nơi đó cũng lộ ra thịt đỏ, sưng tấy, cực kỳ đáng thương.
Anh ta ôm mèo trắng đứng dậy, đi ra ngoài cửa. Vừa rồi mèo trắng còn rất kiêu ngạo, lúc này hơi thở thoi thóp, cuộn tròn trong lòng ngực anh ta, móng vuốt đặt lên cánh tay, nước mắt từ trong tròng mắt xanh thẳm chảy xuống, cái đuôi rũ trong không trung, hoàn toàn không còn tinh thần.
Hạnh Mính nghe thấy tiếng hét của Lộ Điệp, cô giãy giụa, từ trên giường ngồi dậy, lúc nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, kích động dùng khẩu hình hỏi anh, Lộ Điệp đang ở đâu?
Nguyên Tuấn Sách cố ý làm bộ như nhìn không hiểu khẩu hình của cô. Con yêu thành thật ngày nào, đây là lần đầu tiên anh dùng ánh mắt nói dối.
Vươn tay duỗi đến nơi đau nhức giữa hai chân cô, hỏi: "Tôi nói để thời gian cho Hạnh Mính nghỉ ngơi. Hạnh Mính lại nhiệt tình quấn lấy tôi như vậy, là vẫn muốn làm tình với tôi sao?"
Nếu yết hầu không thể phát ra tiếng động, miệng cũng chỉ là bộ phận bài trí. Hạnh Mính sốt ruột nhìn chằm chằm anh, lòng nóng như lửa đốt, hốc mắt chẳng mấy chốc đã lên men, nước mắt đảo quanh.
Hạnh Mính thất bại thả tay xuống, cong đầu gối lên, vòng tay ôm lấy chính mình, để mặt vùi vào giữa hai chân, nước mắt không ngừng rơi xuống, thấm cào trong chăn. Chất lỏng ướt nóng hoàn toàn đối lập với nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của cô.
Cô không thể phát ra âm thanh, bả vai run rẩy biểu đạt sự thương tâm đau lòng của cô lúc này.
Nguyên Tuấn Sách không thể đồng cảm với những cảm xúc bi thương trong các giọt nước mắt, anh càng không hiểu chúng có nghĩa là gì. Anh vuốt ve tấm lưng của Hạnh Mính, trong đầu suy nghĩ một biện pháp vẹn toàn, làm sao để khi anh trở thành yêu ma, vẫn có thể bảo vệ Hạnh Mính bình an vô sự.
Đầu ngón tay tái nhợt vừa động, câu lấy một lọn tóc, trong đầu Nguyên Tuấn Sách chợt lóe ra một ý tưởng.
Nếu nhốt cô dưới mặt đất thì thế nào? Dùng kết giới phong ấn, như vậy cô có chạy cũng không thoát.
Nhưng Nguyên Tuấn Sách lại thấy khó khăn, trên thế giới này không có loại kết giới nào anh không phá được. Khi đó Hạnh Mính run bần bật trốn trong tầng hầm, sẽ giống như một con chim trong lồng giam, mặc anh xâu xé.
"Tôi nên khiến cậu làm thế nào mới tốt đây, Hạnh Mính."
---------
Hồ Anh Tài: Bạn tốt và vợ đánh nhau, nên bênh ai? Mấu chốt là anh choảng không lại bạn tốt!
Đạo quán bị san bằng, người chết người bị thương, nằm la liệt khắp nơi.