⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách còn nhớ rõ, khi con mèo trắng này hóa thành hình người, chính là trong hình dáng Lộ Điệp, đã từng nói qua: Hạnh Mính thích người như cô ta nhất, cho nên giết nó, với anh mà nói cũng không phải chuyện gì xấu. Dù sao, khi Hạnh Mính ít đi một người "cần phải" thích, thì cô có thể thích anh nhiều hơn một chút.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mèo trắng bị dây thừng trói yêu buộc chặt trên đùi, phạm vi hoạt động bị giới hạn quanh chiếc sô pha. Nó lăn lội trên mặt đất, ôm xích sắt trong lòng ngực, không ngừng dùng chân cào cào, dáng vẻ cực kỳ nóng nảy. Mèo trắng không kiên nhẫn, bắt lấy xích sắt lay động, vừa dùng bén nhọn móng vuốt cào mặt ghế sô pha, vải dệt bị hành động hung tàn của nó xé toạc, lộ ra lớp bông bên trong.
"Chờ một chút, tôi đang giúp em tháo dây, em đừng vội nha." Hồ Anh Tài ngồi xổm bên cạnh mèo trắng, vẻ mặt u sầu, dây xích sắt này được yêu lực gia cố, với sức lực bình thường của anh ta thì sao có thể tháo ra.
Mèo trắng không ngừng phun ra mấy lời thô tục khó nghe, dùng hết mọi cách mắng chửi thô tục nhất của nhân loại, còn nói Nguyên Tuấn Sách là đồ sâu bọ ngàn năm bất tử.
Nó bối rối, có thể nói là hận không thể dùng nước miếng dìm chết người. Mèo ta luôn cao ngạo cao quý như thế, sao có thể cam tâm lưu lạc đến hoàn cảnh như thế này.
Sâu bất tử lặng yên không một tiếng động, đi xuống dưới lầu.
Lúc Hồ Anh Tài nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, trên tay phải của anh đã hiện sẵn một ngọn lửa yêu u lam, ánh mắt lạnh lùng, vô tình trừng mắt nhìn con mèo trắng đang mắng anh không bằng cả súc sinh.
"Chờ đã!" Hồ Anh Tài bóp thịt sau cổ mèo trắng, ngăn cản hết mấy lời thô tục từ nãy giờ không lặp chữ nào kìa tiếp tục được phun ra.
"Vì sao phải chờ? Tôi thấy nó có vẻ rất nôn nóng tìm chết." Nguyên Tuấn Sách rũ mắt, anh không cúi đầu, thái độ cao ngạo, miệt thị khinh thường hết thảy, cuồng vọng tự đại.
Hồ Anh Tài dùng một bàn tay đã bắt được đầu mèo trắng, che mặt nó lại, thay nó cầu xin.
"Cậu cũng biết nó không phải cố ý mà, hơn nữa nếu không phải nó cào cậu một cái, thì giờ cậu đã bóp chết cô gái nhỏ kia rồi. Cậu thật muốn cô ta chết?"
"Nó cứu Hạnh Mính, cùng với việc tôi muốn cho nó, hai việc này không hề xung đột. Anh tốt nhất mau buông nó ra."
Hồ Anh Tài vươn tay, cản Nguyên Tuấn Sách lại: "Hiện giờ cảm xúc của cậu đang không ổn định, tùy tiện phát động yêu lực, rất có thể sẽ khiến cậu tẩu hỏa nhập ma, khiến yêu ma bám vào người. Đừng quên, hồn phách của cậu mới trở về cơ thể không bao lâu, cậu không có khả năng luôn duy trì trạng thái tỉnh táo như bây giờ."
"Tôi đã tìm ra biện pháp khiến bản thân bình tĩnh rồi"
"Biện pháp gì?"
"Làm tình với Hạnh Mính."
Quả thực quá quá đáng. Sự khiếp sợ của Hồ Anh Tài hiện rõ trên vẻ mặt, người cũng khiếp sợ không kém còn có bé mèo trắng cũng nghe thấy câu nói vừa rồi của Nguyên Tuấn Sách. Mèo trắng lập tức cho Hồ Anh Tài một vết cào, anh ta đau đớn theo bản năng dời tay.

⬅ Trước Tiếp ➡