Vòng eo thon thon chỉ dùng một tay có thể ôm hết, trải qua một đợt tra tấn dã man đã để lại vệt bàn tay đỏ ửng, cuối cùng thành màu xanh lét. Hoa môi bị thao đến sưng to, đỏ hồng, côn thịt kích cỡ khủng bố vẫn đang ngoan cố đấu đá lung tung trong cơ thể Hạnh Mính.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Huyệt khẩu bị ép mở ra đến cực đại, âm đạo hẹp hòi cũng không thể thỏa mãn được Nguyên Tuấn Sách. Anh mạnh mẽ thao môi âm hộ đến muốn nứt ra, âm đạo bị nhét đầy, chỉ có thể mở rộng, độ lớn như vậy còn có thể nhét vừa nắm tay của Hạnh Mính, côn thịt mỗi một lần đi vào đều sẽ mang theo chút máu loãng đi ra.
Nội âm bóng loáng như một cái miệng nhỏ há to, hấp thụ nguyên cả cây côn thịt, mỗi một lần rút ra, thịt non trong âm đạo cũng sẽ lôi kéo ra bên ngoài. Dường như thân thể của Hạnh Mính đã trở thành một món đồ chơi, từ trong ra ngoài đều bị Nguyên Tuấn Sách nhìn rõ ràng.
Hạnh Mính chỉ biết hét lên, phát ra tiếng kêu bén nhọn chói tai, giọng nói kia không giống người, trống rỗng thê thảm đến đáng sợ.
Hai viên tinh hoàn to như quả trứng gà rũ bên dưới côn thịt, theo động tác ra vào mà đong đưa không ngừng, lớp da bên ngoài xệ xuống, không ngừng lay động trước sau, đánh lên môi âm hộ của cô.
Hạnh Mính túm chặt lấy cái gối đầu, vẫn bị Nguyên Tuấn Sách kéo về, cô dúi đầu vào chiếc gối mềm mại, hai mắt trừng to, há miệng biểu tình dữ tợn.
Yết hầu đau đớn đến mức không nuốt nổi nước bọt, mỗi lần bị anh đâm đẩy người về phía trước, nước miếng trong miệng, kết hợp với máu tươi trào ra từ yết hầu, thành một hỗn hợp chất lỏng kì lạ chảy thành li ti nhỏ giọt xuống. Dáng vẻ chật vật bất kham như vậy đến bản thân Hạnh Mính cũng khó có thể tiếp thu.
Hạnh Mính không ngừng nghĩ ngợi, vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy?
Có phải khi Nguyên Tuấn Sách giết Năm Tự, cô không nên xen vào việc của người khác? Nếu như cô không xen vào, không đi tìm xác của Năm Tự, có phải kết cục cuối cùng sẽ không biến thành tình trạng như hiện giờ?
Hoặc là, cô không nên nói chán ghét anh? Trước khi bị cắt đứt dây thanh, cô hẳn nên liều mạng mà nói thích anh, có lẽ như vậy sẽ có kết quả tốt hơn?
Đầu choáng váng, não trướng đau, Hạnh Mính mở mắt ra, nhìn thấy cái bụng vốn bằng phẳng của mình giờ lại căng phồng lên, trướng to, căn côn thịt khổng lồ giấu ngay dưới lớp da mỏng manh, động tác thọc vào rút ra trở nên càng rõ ràng.
Hạnh Mính cực kỳ hối hận, hiện giờ cô đã không thể nói những lời lấy lòng Nguyên Tuấn Sách được nữa, sau này cô sẽ biến thành một người câm, không thể mở miệng xin tha, phải luôn cam chịu, cam tâm tình nguyện chịu đựng những hành vi bạo ngược của anh.
"Đang suy nghĩ gì thế, Hạnh Mính?"
Nguyên Tuấn Sách từ phía sau bóp chặt cổ cô, cậy mạnh đè cô lên gối đầu, khiến cô không thở nổi: "Vì sao không kẹp tôi? Chẳng lẽ chỉ khi làm như vậy cậu mới có thể kẹp chặt tôi không bỏ sao?"
Bàn tay tụ lực, chỉ hơi dùng chút sức lên cái cần cổ yếu ớt của cô cũng đủ để khiến cô mất mạng.