Đỉnh núi hắc ám tắm mình trong ánh trăng chiếu rọi, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của Hạnh Mính.
Mây đen che khuất mặt trăng, chút ánh sáng bàng bạc yếu ớt cũng bị nó che mất, một mảnh rừng rậm lại lần nữa lâm vào hắc ám, bóng người cũng càng ngày càng không rõ ràng.
Hạnh Mính tự dưng đổ mồ hôi đầy người, gương mặt trắng bệch chẳng còn chút huyết sắc, chóp mũi thấm đẫm mồ hôi, cô muốn mở miệng, những lời vốn đã đến bên miệng lại không kịp thốt ra. Người kia cất giọng ôn nhuận, gọi cô: "Tiểu Hạnh."
Không ngờ lại là Tùng Nhai pháp sư.
Tùng Nhai đi đến trước mặt Hạnh Mính, cô loạng choạng dựa vào thân cây phía sau, ngã xuống, Tùng Nhai đỡ bả vai cô, bế người thiếu nữ đang hôn mê vào trong ngực, xoay người phóng khoáng nhảy xuống núi. Mũi chân uyển chuyển nhẹ nhàng chạm một cái, trong chốc lát biến mất bóng người đã biến mất khỏi ngọn núi, càng bay càng xa.
Trên ngọn cây ngô đồng phủ kín lá xanh mướt, một người thiếu niên dáng người đĩnh bạt lặng lặng đứng đó, uốn gối dựa vào đại thụ sau lưng, bàn tay đặt trên đầu gối, đầu ngón tay xoay xoay lá cây, lá cây giống như con quay, xoay tròn qua lại.
Gương mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn là biểu cảm lãnh đạm trầm tĩnh, đáy mắt không hề dao động, chỉ là tròng mắt không còn đen nhánh như bình thường, nó có màu hồng nhạt, thứ duy nhất tiết lộ tâm trạng ấm ức của anh.
Nguyên Tuấn Sách giống như thợ săn đang chờ thời cơ, nhìn phương hướng dời đi của hai người kia, động tác giơ tay nhấc chân đều có vẻ lười biếng không nói lên lời. Dáng vẻ toan tính không từ thủ đoạn kia, còn có cả gương mặt anh tuấn nhưng xa cách càng khiến người nhìn mê muội, khiến bọn họ cam tâm tình nguyện sa vào, trở thành nô lệ trong ngục giam của anh.
-------------
Nguyên Tuấn Sách: Tất cả những kẻ làm tổn thương Hạnh Mính đều phải chết!
Hạnh Mính: *nhìn anh chằm chằm* =_=|||
Bóng tối mênh mông vô cùng vô tận, Hạnh Mính giang hai tay, duỗi tay không thấy năm ngón.
Cô mờ mịt chuyển động đầu, vẫn không nhìn thấy chút ánh sáng, đưa tay lên sờ sờ hai mắt của mình, cô đúng là đang mở mắt mà.
Hạnh Mính vươn tay, thử thăm dò chung quanh, hình như cô đang bị giam cầm trong một không gian hư vô, không thể sờ tới bất cứ thứ gì, dưới chân cũng dẫm không lên vật thật.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Đây là nơi nào? Có người không?" Cô gào thét với chung quanh, xung quanh vọng lại giọng nói của cô, yên ắng đến đáng sợ.
"Nè, nhân loại."
Hạnh Mính cúi đầu nhìn lại, trước ngực có một quả cầu ánh sáng đang chui ra.
Là yêu hồn đang chui ra khỏi cơ thể cô. Trước mắt xuất hiện một quả cầu lập loè ánh sáng đỏ đen, phiêu du trước mặt cô.
Một cục đá trong suốt nhưng lại không quá trong suốt, ngọn lửa hắc hồng đang cháy hừng hực bên cạnh, phát ra hơi thở tà ác.
"Đây là nơi nào?" Hạnh Mính chỉ có thể nhìn thấy yêu hồn, chung quanh vẫn là một mảnh hư vô màu đen: "Ngươi đã chui ra khỏi thân thể ta sao?"
"Đây là không gian của ta, ngươi đang hôn mê."
Hạnh Mính vỗ đầu, hình như thật sự không có cảm giác đau, cô lại véo véo cánh tay của mình: "Oa, thật sự không thấy đau nè."