⬅ Trước Tiếp ➡
"Không quan trọng, chỉ những món cũng đủ rồi, ăn rất ngon." Hạnh Mính há to mồm, nhai nhồm nhoàm, hai bên má phồng lên giống cái bánh bao, thấy lông mày anh nhăn tít lại đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
"Không được, không có canh là bữa cơm không hoàn chỉnh."
Hạnh Mính nhìn nhìn ba hộp cơm trong túi, trêu ghẹo nói: "Không phải là cậu đang nhắc đến câu mà người ta hay nói, 3 món mặn 1 món canh chứ?"
Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc, giống như đây là chuyện quan trọng liên quan đến sinh mệnh, bỏ lại một câu: Chờ ta, rồi ngay lập tức biến mất.
Hạnh Mính nghẹn ngào, khóe miệng không tự giác cong lên, mỉm cười ngọt.
Nguyên Tuấn Sách ngẫu nhiên phạm sai lầm như vậy càng giống như một người bình thường, rất đáng yêu.
Một con gió thoảng qua bên tai, tóc mái bên vành tai Hạnh Mính bay lên, trong tầm mắt xuất hiện bộ đạo bào quen thuộc.
"Ở bên một con yêu quái, xem ra em rất vui vẻ nhỉ?"
Phía đối diện cách cô 3 mét, một vị đạo sĩ trẻ tuổi trọc đầu, hai tay rũ bên người, vẻ mặt lạnh nhạt.
"Năm Tự."
"Em có biết thứ trong thân thể mình là cái gì không?"
Bị chất vấn trực diện như vậy, Hạnh Mính dành thả hộp cơm trong tay xuống: "Em biết, thứ này vốn là của Nguyên Tuấn Sách, em không rõ vì sao nó lại chui vào trong thân thể mình."
Năm Tự dường như cũng chẳng thật sự muốn nghe cô nói mấy thứ vô ích này : "Quan hệ giữa em với con yêu quái kia tốt nhỉ? Cười vui vẻ như vậy, xem ra là thích con yêu quái đó."
Năm Tự bước từng bước một tới gần cô, vẻ mặt phẫn nộ: "Nhưng em đừng có quên, bản thân em có thân phận gì! Hiện tại, mọi người trên núi Tu Duyên đều không thể yên ổn, sư phụ bị các trưởng lão khác nhục nhã, tất cả đều bởi vì em thả yêu hồn!"
"Nhưng xem ra bây giờ em vẫn sống yên ổn nhỉ? Còn vui vẻ như vậy! Xem ra yêu hồn đã kết hợp với em, nhân yêu thù đồ (1), em lại không biết liêm sỉ, em không khiến sự phụ thấy thất vọng, không cảm thấy hổ thẹn với sự bồi dưỡng mấy năm nay của sư phụ sao!"
Anh ta mấy thứ gì đó từ tay áo đạo bào ra, hung ác căm tức nhìn cô: "Lần này tôi xuống núi không vì điều gì khác, nếu em không giao yêu hồn ra đây! Niệm tình em từng là sư muội của tôi, tôi sẽ tha cho em một mạng!"
"Từ từ đã Năm Tự! Yêu hồn không phải em nói muốn giao ra là có thể giao ra, hơn nữa, Nguyên Tuấn Sách sẽ quay lại đây sớm thôi."
"Đã đến lúc này còn nhắc đến con yêu đó, các người thật đúng là nhất nhật phu thê bách nhật ân (2)!"
Năm Tự ném một thứ đồ gì đó lớn bằng lòng bàn tay ra ngoài, hóa thành một cái lưới lớn toả ra kim quang. Tấm lưới lớn từ trên trời giáng xuống, bọc cô lại.
Hạnh Mính định dùng năng lực dịch chuyển tức thời, nhưng cô nếu làm như vậy sẽ chỉ khiến Năm Tự càng hiểu lầm sâu hơn.
Tấm lưới lớn bao phủ cả người cô, trói lại chặt chẽ, áp lực trầm trọng khiến cô phải quỳ xuống.
Từng sợi tơ lưới vàng óng chằng chịt dán trên da thịt cô, nhiệt độ càng lúc càng cao. Từng sợi chỉ bạc đan nhau chồng chất khiến cô không thể tránh thoát đang thiêu đốt da thịt cô.

⬅ Trước Tiếp ➡