Hạnh Mính té ngã trong lồng ngực Nguyên Tuấn Sách. Giờ phút này anh nằm ngồi dưới đất, hai tay chống đỡ phía sau, hai chân mở ra, nơi giữa hạ bộ bị đè bởi một bàn tay nhỏ.
Trong tình huống cực kỳ xấu hổ này, gương mặt vốn thanh lãnh cấm dục, nay lại nhuốm màu sắc dục, hiện trước mặt cô. Gương mặt anh đã đỏ như quả cà chua, giờ phút này, anh giống như con gái nhà lành vừa bị phi lễ cưỡng gian, trong đáy mắt có nước mắt và cả các đường tơ máu! Cánh môi cũng đang run rẩy.
"Bạn học Nguyên, thực xin lỗi!"
Hạnh Mính lập tức thu tay, khóc không ra nước mắt.
Cô nhớ rõ, chỗ kia của anh bị bệnh, hơn nữa còn là loại bệnh bẩm sinh.
____________________
Bạn học Nguyên: Thôi xong, muốn đào hố cho nhỏ đạo sĩ lại thành đào hố chôn mình
Từ nay mở ra thế giới mới ~~~
Phía dưới hạ thể truyền đến cơn đau như muốn thiên đao vạn quả anh, cảm giác hít thở không thông khiến anh phải khom lưng cuộn tròn cơ thể lại, phía dưới đau rát như bị bỏng cháy.
Nguyên Tuấn Sách khép chặt hai chân lại, ấn xuống vị trí bị thương, mồ hôi chảy dọc theo cái trán xuống dưới. Hạnh Mính đã lồm cồm bò dậy, cô không ngừng xin lỗi, thấy anh đau đến nhíu mày, sắc mặt dần chuyển sang màu tái nhợt có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trong đầu Nguyên Tuấn Sách chỉ còn một ý niệm duy nhất:
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giết chết cô!
Lột da cô ra, dùng lửa thiêu cô từ dưới lên, gác người cô trên bếp lửa. Móc tròng mắt, nhỏ hết răng ra, xé nát làn da trên người cô, dày vò nội tạng!
"Mình thật sự rất xin lỗi mà, mình đỡ cậu đến phòng y tế khám xem thế nào nhé.."
Tay trái của Nguyên Tuấn Sách đã hiện lên một ngọn lửa màu lam.
"Hạnh Mính, cậu không sao chứ!" Lộ Điệp thở gấp chạy tới, ôm lấy bả vai cô, dùng lực xoay người cô lại, đánh giá từ trên xuống dưới: "Làm mình sợ muốn chết, mình còn tưởng quả này cậu đâm đầu xuống đất rồi."
Ngọn lửa dần tắt, bàn tay chống đỡ trên mặt đất, Nguyên Tuấn Sách cong eo, gian nan đứng lên.
"Bạn học Nguyên! Để mình đưa cậu đến đi phòng y tế đi." Hạnh Mính kêu anh, anh khom người cong lưng, tư thế đi đường loạng choạng lắc lư, giống như có thể té ngã bất kỳ lúc nào.
"Đừng đi theo tôi!" Giọng Nguyên Tuấn Sách khàn khàn, thái độ hung dữ ngăn cô lại. Vốn giọng điệu phải tàn nhẫn lạnh lùng, nhưng bị cơn đau ảnh hưởng khiến giọng nói anh càng suy yếu.
Nguyên Tuấn Sách chật vật rời đi, Lộ Điệp đi đến bên cạnh Hạnh Mính, nhìn theo bóng dáng của anh mà mắng chửi: "Tên khốn này nhìn như đối với ai cũng dịu dàng, trên thực tế hoàn toàn không hề thân cận với người nào. Lúc trước mình đưa cho cậu ta gói khăn ướt, cậu ta còn không nhận, Hạnh Mính cậu đừng để ý tới cậu ta, miễn cho người ta nói mặt nóng dán mông lạnh."
"Nhưng mà, vừa rồi là do mình mới khiến cậu ấy bị thương."
"Cậu ta bị thương chỗ nào thế?"
Hạnh Mính mím môi vẫy vẫy tay, tạm dừng đề tài không phù hợp với trẻ em này. Cô vừa định bước về phía trước một bước, mắt cá chân lập tức truyền đến cảm giác đau đớn, nó đã sưng lên rồi.