⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ Anh Tài đi vào nhà, dừng ở huyền quan (2) đổi giày, mái tóc dài của anh ta chưa được buộc, màu nâu tinh tế, kết hợp với động tác khom lưng, các sợi tóc mềm mại rũ xuống. Bỗng nhiên, anh ta nghe thấy một tiếng thét chói tai, vội ngẩng đầu lên.
Trong nhà ăn, Hạnh Mính trốn sau lưng Nguyên Tuấn Sách, túm lấy một góc quần áo của anh, dò ra nửa cái đầu ra, rình coi anh ta.
"Chính là con hồ ly này! Không phải người tốt!"
Hồ Anh Tài lập tức bày ra dáng vẻ ưu nhã, vén tóc ra sau, đứng thẳng người, một tay chống eo: "Tôi đương nhiên không phải người tốt, tôi là yêu!"
"Anh là con yêu quái xấu xa! Anh ta muốn cào mình, nếu không phải mình có yêu hồn, mình đã bị ảnh ta cào chết!" Hạnh Mính chỉ chỉ Hồ Anh Tài, lúc này cô cực kỳ chờ mong Nguyên Tuấn Sách sẽ vì cô chủ trì công đạo.
"Làm ơn đi, nếu trong thân thể cô không có yêu hồn, tôi cũng không rảnh rỗi đi cào cô đâu."
Nguyên Tuấn Sách nhìn chằm chằm anh ta, con ngươi đen láy âm trầm, ánh mắt sắc như đao, che chở cho loài người nhỏ bé phía sau như bao che cho con.
"Yêu Sách, cậu cũng không phải không biết vì sao tôi phải lấy yêu hồn. Bản thân cậu không thể động thủ thì thôi đi, chẳng lẽ còn không cho tôi làm sao?"
Hồ Anh Tài híp mắt: "Cuối cùng tôi cũng biết, vì sao đám yêu kia đều thích nói, yêu đương với nhân loại là điều tối kỵ. Vì khi yêu vào, chỉ dù nhìn sinh vật ghê tởm như con sâu cũng sẽ sinh ra cảm tình, nghe rất buồn nôn."
"Hồ ly." Trong mắt Nguyên Tuấn Sách tỏa ra sát ý, lạnh lẽo như trường kiếm ra khỏi vỏ, giọng nói trầm thấp tựa ẩn chứa lực lượng sắc bén như kiếm.
Sắc mặt Hồ Anh Tài đột nhiên thay đổi, hiếm khi nghe thấy Nguyên Tuấn Sách dùng danh xưng này để gọi anh ta.
"Không cho phép anh động vào cô ấy, bằng không, tôi sẽ không bỏ qua cho anh."
Vẻ thất vọng hiện rõ mồn một trên mặt Hồ Anh Tài, anh ta tức sắp điên rồi, nhưng lại không biết phải làm sao.
"Tôi thật hối hận vì lúc trước đã mời cậu rời núi. Tôi không tin cậu thật sự không nghĩ đến chuyện thành tiên! Một ngày cậu còn chưa thành tiên, thì những thứ quý quái trên lầu sẽ càng tích càng nhiều, oán niệm của những thứ đó, cậu thu nổi sao!"
Hồ Anh Tài tức điên, bước cực nhanh lên lầu, rời đi, cầu thang bị anh ta dẫm mạnh, phát ra tiếng thùng thùng.
Hạnh Mính nhìn Nguyên Tuấn Sách, cảm thấy anh cũng không vui vẻ lâm: "Mình.."
"Mặc kệ chuyện đó đi Hạnh Mính, sau này cách anh ta xa một chút."
Mèo trắng nhảy vào cửa sổ lầu 3, Hồ Anh Tài nằm trên chiếc ghế bập bênh, đang chán muốn đến chết nghịch nghịch mấy cuộn len sợi.
Trong phòng trải tấm thảm có hoa văn hình ô vuông hoa, trên mặt sàn trải đầy các cuộn len, đủ các loại màu sắc, kích thước, hình dáng, không chỉ có hồ ly thích chơi, đến mèo cũng thích.
Mèo trắng nhảy xuống, dẫm lên một cuộn len màu hồng nhạt, đẩy đẩy về phía trước. Cái đuôi phía sau nhếch cao lên, hai chân trước ôm lấy một cuộn len vào lòng, cái đuôi nhỏ không ngừng vung vẩy trái phải, nằm ngửa trên mặt đất để lộ cái bụng, trong lòng vẫn đùa nghịch cuộn len sợi.
"Dạo này làm cái gì thế? Sao không thấy em?" Hồ Anh Tài dùng ngón tay nghịch một cuộn, nghiêng đầu, vẻ mặt nhàn nhã nhìn bé mèo trắng.

⬅ Trước Tiếp ➡