Mị thịt ôn nhu mút ngón tay anh vào thật sâu, côn thịt thức tỉnh, trở nên cực kỳ khó chịu. Nguyên Tuấn Sách biết, nếu bây giờ anh trực tiếp cắm vào sẽ khiến Hạnh Mính không dễ chịu.
Nhưng mà: "Nhất định phải làm tình, Hạnh Mính, làm tình với tôi, làm với tôi."
Đáy mắt nổi lên sự cố chấp không lí do, mặc cho ai cũng thay đổi không được quyết tâm của anh. Hạnh Mính cảm thấy Nguyên Tuấn Sách hiện giờ rất khủng bố, mà bản thân cô bây giờ chỉ như một con búp bê mềm mại, không có sức phản kháng, tùy ý anh bài bố.
Nguyên Tuấn Sách kéo quần xuống đến đùi, một tay ôm eo cô nâng lên, để côn thịt dán lên bụng nhỏ, ấn xuống, quy đầu chống lên cửa động, từng chút một xâm lấn cánh hoa của cô.
Cơ thể nóng rực của Hạnh Mính dán lên da thịt lạnh lẽo của Nguyên Tuấn Sách, trên dưới cả người anh chỉ có một nguồn nhiệt duy nhất, vừa nóng vừa cứng, nó đang gian nan tiến vào trong cơ thể cô.
"Ưm.." Hạnh Mính rên rỉ một tiếng, mang theo áp lực và thống khổ.
Giống như sủng vật động dục, phát ra tiếng khóc nỉ non như của trẻ con, bụng nhỏ phập phồng không ngừng, tiếng thở dốc càng lúc càng nhanh. Hạnh Mính muốn giơ tay ngăn cản, nhưng cả người cô chẳng chút sức lực, chỉ có thể chịu đựng mà khóc lóc.
Nguyên Tuấn Sách ý thức được Hạnh Mính đang khó chịu, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào nơi giao hợp của hai người, động tác không hề dừng lại, mà ngược lại, còn mạnh bạo nhét cả một nửa còn dư lại vào trong.
Nếu dùng cách giao hợp có thể bức yêu hồn ra ngoài, như và Hạnh Mính sẽ không cần phải chịu nỗi khổ khi cùng yêu hồn hợp thành một thể.
"Cậu điên rồi, điên rồi!" Hạnh Mính kêu thảm thiết một tiếng, cổ căng ra, ngửa về phía sau. Mạch máu hiện rõ qua làn da mỏng manh, cần cổ cô cũng trở nên đỏ bừng.
Hạnh Mính dùng hết sức lực toàn thân, nhưng mãi cũng không thể nhấc nổi cánh tay để đẩy người trước mặt ra. Hạ thể vô cớ bị đâm chọc, cảm giác đau đớn lan tràn, tử cung cũng không tránh khỏi nổi khổ. Nguyên Tuấn Sách không màng sống chết của cô, cứ mạnh mẽ khai mở tất cả.
"Hạnh Mính, Hạnh Mính."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh lặp lại một lần rồi lại một lần cái tên này, hoàn toàn mất đi lý trí.
Trong mắt là dã tính hung hăng, dục vọng sắc tình che mờ ánh mắt, đôi môi mỏng lạnh, ướt át, tuy hô hấp dồn dập, nhưng luồng khí thoát ra lại chẳng có chút độ ấm nào.
Nguyên Tuấn Sách hơi rên rỉ, cúi đầu thở dốc, cho đến khi toàn bộ người anh em được đưa vào, anh mới dừng động tác.
Nhìn chằm chằm côn thịt mà anh vất vả lắm mới nhét được hết toàn bộ vào trong, Nguyên Tuấn Sách đột nhiên có cảm giác thành tựu, anh ở trong thân thể của cô, hai người nối liền với nhau, không có khe hở. Nhận thức này cũng khiến Nguyên Tuấn Sách cố chấp nhận định một chuyện khác, Hạnh Mính là của anh, chỉ có thể là của anh.
Nhưng những dấu hôn mà anh lưu lại trên người cô đã biến mất từ bao giờ, không thấy nữa.