Thiết kiếm bị kéo lê trên mặt đất, Hạnh Mính thiếu chút nữa bị thứ sắt thép nặng nề trong tay kéo cho té ngã.
Cô kéo thanh kiếm mười mấy cân trong tay, từng bước một, chậm rì rì lết tới trước cửa. Thanh kiếm dựng trước người, đôi tay nắm thật chặt chuôi kiếm, Hạnh Mính cắn răng dùng sức, nâng nó lên.
Thân là con người bình thường không có pháp lực, cô cầm thanh kiếm giống như cõng một ngọn núi nhỏ trên lưng. Khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn hồng, phồng má thành một cái bánh bao, đến tận khi thiết kiếm chậm rãi cách mặt đất được một khoảng, hai chân cô đã run lên bần bật.
Hạnh Mính hít hà một hơi, híp mắt nhìn cánh cửa, dùng lực chém một nhát lên cánh cửa.
Loảng xoảng!
Mũi kiếm rỉ sắt cọ qua cửa gỗ, xuyên qua khe hở chật hẹp, mũi kiếm chui ra ngoài, hoàn toàn không phí chút sức lực đã chặt đứt được xiềng xích thô to. Dây xích bị chặt thành hai nửa, tiếng sắt thép leng keng đập xuống đất.
Hạnh Mính kinh ngạc, cảm thán nhìn thất tinh kiếm trong tay. Thứ này nhìn thì rỉ sắt không ngờ lại có uy lực lớn như vậy. Nếu dùng nó để chặt đứt xích sắt cầm tù yêu hồn, chẳng phải cũng là chuyện cực kỳ nhẹ nhàng sao?
Nghĩ vậy, Hạnh Mính ló đầu ra từ khe cửa, cũng may động tĩnh vừa rồi không khiến ai chú ý. Thấy không ai bước tới xem xét, cô hì hục kéo thanh thiết kiếm nặng nề, gian nan bước ra ngoài phòng.
Mũi kiếm cọ xát trên nền đá xanh, phát ra tiếng xoẹt xoẹt, rỉ sắt trên thân kiếm dường như bị cọ cho rơi xuống, sàn nhà cũng bị cọ ra một vết xước màu bạc kéo dài.
Hai tay Hạnh Mính cầm kiếm, lấp ló trong góc, thò đầu thăm dò tình huống bên ngoài. Trong viện chỉ có hai đạo sĩ, đang nói chuyện với một ông lão, rất may mắn họ đều đưa lưng về phía cô.
Từ chỗ này đến chủ điện phía tây còn một khoảng nửa, hơn nữa còn phải đi xuyên qua một hành lang dài cạnh toà điện sơn màu đỏ hồng.
Hạnh Mính đứng thẳng, hít một hơi thật sâu, thừa dịp bọn họ không chú ý, xoay người lết ra khỏi góc quạch, mang theo thanh kiếm, chạy chậm về hướng hành lang. Hai chân cô run cầm cập, nhìn chằm chằm bóng lưng của hai tên đạo sĩ kia, hình như một người trong đó nghe được tiếng kiếm xoẹt xoẹt trên mặt đất, định quay đầu qua.
Hạnh Mính vội vàng nhón mũi chân, trốn sau cây cột chống mái, tìm đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, đôi mặt trừng lớn.
Trong điện một bà lão một cầm giỏ tre vừa vặn bước ra, bước đi tập tễnh, một bàn tay chắp sau lưng, khẽ đấm tấm lưng còng.
Hạnh Mính với bà lão bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt bà lão hơi ngưng lại, nheo mắt, trong ánh mắt có vài phần hoài nghi.
Hạnh Mính vội vàng lắc đầu, dùng khẩu hình nói với bà đừng lên tiếng.
Bà lão dời tầm mắt, tiếp tục đi về phía trước.
Thì ra là một bà lão có thị lực không tốt, hù chết cô.
"Tiểu đạo sĩ này." Gương mặt tái nhợt kết hợp với giọng nói yếu ớt, như sắp đứt hơi, bà lão nghẹn ngào gọi cô. Trái tim Hạnh Mính suýt vọt tới yết hầu.
"Cháu còn không mau tới đỡ bà, bậc thang trong đạo quán của các cháu không dễ đi chút nào."
Trái tim chịu đựng ba lần kinh hoàng liên tiếp khiến thần kinh cô sắp suy nhược, Hạnh Mính che ngực, khóc không ra nước mắt.