Tùng Nhai nhắm hai mắt, đẩy nhanh tốc độ thi chú, Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, nửa khuôn mặt đầy gân xanh bạo nộ giật giật, một nửa gương mặt còn lại đã chuyển hóa thành quỷ, đang nghiến răng nghiến lợi, anh đột nhiên mất khống chế, dịch chuyển tức thời vọt đến trước mặt Tùng Nhai.
Tùng Nhai bị biến cố thình lình xảy ra trước mặt làm cho hoảng sợ, anh ta không ngờ tới, chuyện đã đến nước này mà con yêu này vẫn còn lá gan tới gần chướng yêu chú. Móng tay màu đen sắc bén đã ở ngay trước mắt, tàn bạo chụp lên mặt anh ta, chú ngữ bị đánh gãy, Tùng Nhai bất chấp đau đớn trên mặt, bỏ qua nguy cơ bị hủy dung, dùng sức dán chướng yêu chú lên ngực anh.
Ngay sau đó, Tùng Nhai bị quăng ra ngoài, mặt đất tách ra một vết nứt dài 3 mét, sâu hoắm, đèn ngòm.
Nguyên Tuấn Sách dùng yêu hỏa, thiêu đốt bùa chú trước ngực, cả linh phù và quần áo đều bị thiêu cháy, nỗi đau thấu xương bùng lên trong tâm trí, yêu lực trong ngọn lửa và cả áp chế trong chướng yêu chú khiến một nửa yêu hồn trong lồng ngực anh như muốn bùng nổ.
Nguyên Tuấn Sách dùng tốc độ nhanh nhất, dịch chuyển khỏi nơi này, thoát khỏi phạm vi đuổi bắt cảm ứng của linh phù. Anh dừng lại dưới gốc một cây dương xỉ, một tay đỡ thân cây, quỳ xuống đất, nôn ra đống máu đen đặc sệt.
Bên môi vẫn còn tơ máu sền sệt, sắc mặt trắng bệch suy nhược, ngay cả việc duy trì hình người cũng cảm thấy thật gian nan. Nửa khuôn mặt của anh không ngừng chuyển đổi giữa hình thái con người và yêu quái, khi thì dữ tợn khi thì suy yếu, trong mắt màu đỏ sậm cuồn cuộn máu tươi, cổ họng lại cuộn trào, một bãi máu bị nôn ra.
Nguyên Tuấn Sách tức giận nuốt nước bọt, quỳ gối bất lực cảm thụ yêu lực trong thân thể vốn thuộc về anh đang chậm rãi tiêu thất, thể xác bị rút cạn sức mạnh.
Lực lượng bị mất đi không thể lấy lại, cơ thể Nguyên Tuấn Sách trở lên yếu ớt, chút sức lực cũng tiêu tán gần hết,, anh trơ mắt nhìn về phía trước, tầm mắt khép lại như sắp lâm vào hắc ám.
Chạng vạng khi Hồ Anh Tài về đến nhà, trên người còn vương vấn mùi tanh từ thịt. Anh ta cầm theo túi thức ăn mua được từ chợ bán thức ăn trở về, túi nilon màu đen tỏa ra mùi tanh của máu.
Hồ Anh Tài đã gấp không chờ nổi, muốn đến phòng bếp xử lý sạch sẽ món ngon, nhưng khi vừa bước vào phòng khách, anh ta lại ngửi thấy một cổ hơi thở không giống bình thường.
Mùi máu vừa nồng vừa gay mũi, không giống với mùi phát ra từ túi đồ trong tay anh ta. Khứu giác và thị giác của động vật săn mồi cực tốt, anh ta ngay lập tức thấy Nguyên Tuấn Sách đang ngã sấp trên mặt đất. Hồ Anh Tài vội ném túi đồ ăn xuống, chạy về phía anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Nguyên Tuấn Sách! Cậu sao lại thế này?"
Lật người anh lại, tấm thảm dưới thân đã biến thành thảm máu, không biết anh đã nôn ra bao nhiêu máu, bên miệng toàn là máu, máu bầm tím đen đặc quánh, sắc mặt anh tái nhợt, cơ thể lạnh băng cứng đờ giống như một khối thây khô.