⬅ Trước Tiếp ➡
Mười đầu ngón chân căng thẳng cuộn lên, Nguyên Tuấn Sách bò lên giường, bắt lấy mắt cá chân của cô, kéo cô về mép giường. Hạnh Mính yếu ớt bị anh mạnh mẽ kéo ra, cô vội ôm lấy gối đầu, phát điên giãy giụa, vừa thét chói tai vừa đá chân, nhưng cuối cùng vẫn bị anh đè ngửa nằm trên giường.
Vết móng tay cào sau lưng lõm xuống thành từng vệt, tạo thành vết sẹo ghê người, có vết thương còn chưa đóng vảy ăn da non, vừa động vào đã chảy máu.
"Hạnh Mính, mở mắt ra, chuyện thứ nhất, em nên nói gì nào?" Giọng Nguyên Tuấn Sách rất nhẹ, rất dịu dàng nhưng lại khiến cô run rẩy. Anh ôm cô từ phía sau, ngồi quỳ, hai chân dạng ra, kẹp chặt hai bên sườn của cô, phần thân dưới đè nên sống lưng gầy yếu của cô, ngón tay trêu chọc lọn tóc vương bên sườn mặt, vén nó ra, để lộ gương mặt sưng phù vì khóc thút thít.
Hàm răng Hạnh Mính run lập cập, cực kỳ sợ hãi những động tác nhìn như vô cùng ôn hòa này của anh: "Em yêu anh, Nguyên Tuấn Sách, em yêu anh, em yêu anh, Nguyên Tuấn Sách, ta yêu ngươi."
Nguyên Tuấn Sách cong lưng, môi dán sau cổ cô, ngậm lấy một khối da, miệng dùng sức liếm mút, một dấu hôn đỏ tươi lại một lần nữa thay thế cho cái cũ đã mờ nhạt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Lần sau em phải tự chủ động nói, đừng để anh phải nhắc nhở, Hạnh Mính."
Hạnh Mính gật đầu, cơ thể cô vẫn run rẩy, thậm chí còn run mạnh hơn vừa rồi. Cả người giống như phụ họa cho động tác gật đầu mà rung động.
"Em xem, anh mua gì cho Hạnh Mính này." Nguyên Tuấn Sách tiện tay nhặt một bó hoa gần mép giường nhất lên, là hoa hồng, cánh hoa màu hồng phấn vẫn còn đang nhỏ nước, bó hoa mới mẻ thơm ngọt, mùi hương khiến người ngửi say mê.
Anh đưa bó hoa đến bên miệng cô, cười nói: "Nếm thử xem."
Hạnh Mính lắc đầu: "Không thể ăn.."
Không đợi cô nói xong, mái tóc bị túm lấy kéo ngược lên, da đầu đau xót tê dại. Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách cực kì tức giận, nhìn đôi mắt bị lôi kéo đến biến hình của cô: "Không phải anh đã nói rồi sao? Không cho phép cãi lời anh! Hạnh Mính vì sao em cứ làm như vậy? Anh không vui, anh rất không vui."
"Tôi ăn." Cô đã khóc đến khàn cả giọng, tóc vẫn bị túm lấy, mí mắt bị kéo đến xếch ngược lên, gần như không thể nhìn thấy tròng mắt: "Xin anh, tôi ăn."
Nguyên Tuấn Sách nhét một bông hoa vào trong miệng cô, tay anh cầm thân hoa, thô bạo thọc cả bông vào trong miệng cô. Hàm răng cắn xuống, hương vị chua xót tràn ngập khoang miệng, cánh hoa bị nhai thành nước, thứ nước đắng ngắt chảy ra ngoài theo dòng nước miếng, nước bọt chảy ra khỏi khóe miệng biến thành màu hồng nhạt.
Hạnh Mính cố sức nuốt cánh hoa xuống, kết quả yết hầu bị nghẹn, cô khó chịu, cánh hoa vẫn bị mắc lại, không thể nuốt xuống hoàn toàn, một bông hoa mới đã nhét vào.

⬅ Trước Tiếp ➡