⬅ Trước Tiếp ➡
Cô muốn đi lên, muốn chạm vào anh, nhưng ngay giây tiếp theo, người trước mặt đang quỳ trên đất bỗng nhiên bị thứ gì đó đánh bay về phía sau, trực tiếp đập mạnh vào rào canh. Sau lưng đụng vào hàng rào phát ra tiếng động trầm đục, Nguyên Tuấn Sách ngã xuống, cảm nhận được vừa rồi có thứ gì đó khiến cho anh bắn ra, tốc độ rất nhanh, chớp mắt đã biến mất, anh còn không kịp nhìn rõ.
Hạnh Mính kinh ngạc nhìn lòng bàn tay của mình.
Nhưng cô rõ ràng không có làm cái gì mà.
Mười năm trước, khi Nguyên Tuấn Sách mới bước chân ra khỏi núi rừng, đặt chân đến thế giới của nhân loại.
Khi đó, tuy anh đã hóa thành hình người thật lâu, nhưng vẫn giữ lại tập tính nguyên thủy khi làm yêu, không thể chân chính sinh hoạt như một nhân loại bình thường. Cộng thêm quả đầu tóc màu bạc dài quá đáng kia càng khiến người khác chú ý.
Nguyên Tuấn Sách mặc một khối vải bố không hợp kích cỡ, thản nhiên đi trên đường. Đường cái, xe cộ lưu chuyển nườm nượp, chủ xe không ngừng bóp còi cảnh báo anh, nhưng anh căn bản không sợ chết cứ ngang nhiên bước về phía trước. Lúc đó, có một chiếc xe rõ ràng không kịp phanh lại, nhưng ngay tại thời điểm chiếc xe đó sắp đụng vào anh thì đột nhiên dừng lại, bánh xe còn đảo quanh vài vòng, đầu xe như đụng phải một bức tường khí, lõm hẳn xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh đi lên đường cái, những người đi ngang qua đường tránh anh còn không kịp, nhìn mái tóc dài của anh, gương mặt âm trầm không biểu cảm, một gương mặt xinh đẹp quyến rũ đến không giống người bình thường. Có người lựa chọn báo công an, có người chạy trối chết.
Nguyên Tuấn Sách cũng chẳng để tâm, đến khi cảnh sát tới dò hỏi anh, anh lại không nghe hiểu bọn họ đang nói cái gì. Chỉ đến khi đám người đó muốn bắt anh, những cảnh sát vây quanh anh đều bị bắn ra ngoài, bay đi rất xa, có người kém may mắn vị bắn úp vào lề đường, đập vỡ đầu.
Hồ Anh Tài - người mời anh rời núi- rốt cuộc cũng tìm được anh, nhìn cảnh tượng hỗn độn trước mắt, anh ta khuyên anh nên bỏ công học quy tắc của xã hội nhân loại trước.
Hồ Anh Tài có thể xoá bỏ kí ức của nhân loại, phải mất khoảng chừng hai ngày mới giải quyết ổn thỏa sự tình ngày hôm đó.
Từ lúc đó, Nguyên Tuấn Sách liền nghe anh ta, trốn trong một chỗ không ai có thể nhìn đến anh, học tập tập tính sinh hoạt của nhân loại, quan sát từng hành vi vẻ mặt của bọn họ, bắt chước nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo.
Anh thường giống như một thiên thần, chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể đụng vào, dáng vẻ luôn cao ngạo, mặt không biểu cảm, lạnh nhạt chẳng có một chút dục vọng. Mỗi ngày chỉ làm duy nhất một việc là quan sát nhân loại, ghi nhớ cách sống của bọn họ.
Với anh mà nói, nhân loại là một quần thể nhỏ bé trong thế giới này, bọn họ giống như động vật quần cư bị nhốt lồng sắt, còn không tự do bằng các loài chim trong núi rừng. Nhưng loài động vật thông minh này có thể tự mình khai phá ra các công cụ thuộc về họ.

⬅ Trước Tiếp ➡