Hồ Anh Tài kể lại chuyện xưa, kể đến chính mình cũng thương cảm, nhăn mày thở dài: "Vậy xem ra hẳn là nó không còn nữa."
Mèo trắng vẫn chỉ lo liếm lông cho mình, giờ khắc này lại vờ như không nghe hiểu những gì anh ta đang nói.
Hồ Anh Tài đẩy đẩy mâm thịt đến trước mặt nó, lúc đứng dậy, dường như nghĩ đến cái gì, lại nắm lấy thịt mềm sau gáy nó, nhấc lên: "Đúng rồi, để anh nhìn xem em là nam hay nữ."
"Meo meo meo!" Mèo trắng bật chế độ hung ác, vung vẩy bốn móng vuốt giữa không trung, cái đuôi kẹp chặt che đi bộ phận giữa chân, bốn móng vuốt con con dùng hết toàn lực cào lên người anh ta.
Hồ Anh Tài vừa sơ ý một cái, trên mặt đã có thêm ba vết cào, từ giữa mũi xẹt nghiêng qua má, anh ta bụm mặt la đau: "Đau đau, đau chết mất! Xem ra con mèo này rất để ý chuyện riêng tư nhỉ!"
Hạnh Mính cuốn ống quần lên, lộ ra chân trái bị thương phải quấn đầy băng vải, nhảy lò cò đến trạm giao thông công cộng. Đến tận lúc ngồi trên xe buýt mới phát hiện mình không có tiền, tài xế thấy cô đáng thương, chủ động giúp cô trả tiền xe, Hạnh Mính cảm động đến rơi nước mắt.
Về đến nhà, thấy không có người, cô cầm quần áo định tắm rửa một cái. Đống tinh dịch trong bụng cũng đã chảy ra gần hết rồi, bên trong ống quần ướt sũng, cô đã phải chịu đựng cảm giác khó chịu này suốt một đường.
Mới vừa tắm xong đi ra thì lại nhìn thấy ba ngồi trên ghế sô pha.
Hạnh Mính nhất thời cứng người: "Ba, mẹ con đâu ạ?"
"Ở công trường, mẹ không nói với con sao? Mấy ngày nay mẹ con phải tăng ca, không về."
"À, vậy sao ba lại đột nhiên về nhà thế?"
"Ba về lấy chút đồ, một lát nữa phải đi luôn."
Ba Hạnh Mính mang mắt kính đen, đã qua tuổi 40, là giảng viên của một trường đại học. Dáng người lẫn nhân sắc bên ngoài thoạt nhìn chỉ thuộc dạng phổ thông, không hói đầu cũng không có bụng bia. Đặt trong đám người thì cũng chỉ xem là người có diện mạo bình thường nhất, nhưng cố tình trên người ông có chút khí chất bác học văn nhã.
Ông thu dọn túi máy tính, động tác hơi ngừng lại một chút, dường như vừa nhớ ra một chuyện, gọi Hạnh Mính đang muốn về phòng ngủ quay trở lại.
"Hôm nay là thứ hai, sao lúc này con lại ở nhà?"
"A.." Hạnh Mính lôi kéo ống quần ngủ, quay đầu lại, chỉ vào cái chân không thể chạm xuống đất của mình: "Chân con bị thương."
"Lại bị ngã?"
Mấy cái loại bệnh nhỏ này cô thường xuyên bị, ba mẹ thấy nhiều cũng thành quen, Hạnh An Hoa hỏi cô: "Đã xin nghỉ với giáo viên chưa?"
"Con chưa ạ."
"Vậy một lát nữa ba giúp con xin nghỉ, nghỉ ngơi cho tốt, nếu có việc gì thì gọi điện thoại cho mẹ. Mẹ con làm gần nhà, về nhanh hơn, cũng tiện hơn."
Hạnh Mính vâng một tiếng, túm mái tóc dài còn đang chảy nước tong tong, vài sợi tóc đen dán trên gương mặt trắng bệch.
Thấy ba đứng dậy muốn đi, Hạnh Mính suy yếu gọi một tiếng: "Ba ơi."