Nguyên Tuấn Sách không có một chút do dự, eo vừa phát lực, một nửa gậy thịt vừa còn ở bên ngoài đã phi hết toàn bộ vào.
Quy đầu phá vỡ cửa cổ tử cung, nhét đầy tử cung đến cực hạn, chạm vào đỉnh, lực mạnh như muốn đâm thủng tử cung. Hạnh Mính đau đến kêu rên, khi côn thịt muối rút ra bên ngoài, trai thịt phì nhiêu lại phản chủ, ra sức hút cắn dương vật. Côn thịt gian nan rút ra, mang theo cả đống dâm thủy, chảy xuống khẽ mông, làm phần dưới ướt nhẹp.
Cô đau muốn chết, khóc nấc lên, huyệt đạo cũng không ngừng co rút, Nguyên Tuấn Sách chẳng buồn ngẩng đầu, thẳng tắp xâm nhập vào bên trong, lại lạnh nhạt lập tức rút ra, anh chỉ làm động tác giao hợp nguyên thủy nhất, không màng sống chết của cô, cũng không để ý đến tiếng khóc đáng thương bên tai.
"Hạnh Mính, chặt quá." Mị thịt bên trong luôn ra sức dán lên côn thịt, hút lấy nó. Lúc anh rút nó ra, cô còn có loại ảo giác như tử cung cũng bị kéo ra bên ngoài.
Thật chặt, dâm thủy căn bản không có tác dụng. Cho dù cô vừa mới mới trải qua một lần cao trào, nhưng cảm giác đau đớn hoàn toàn dư sức trấn áp sự thoải mái. Hạnh Mính chịu đựng cảm giác sợ hãi, sợ bụng có thể bị chọc thủng bất cứ lúc nào, đôi mắt trừng thẳng, ánh mắt sợ sệt, hô hấp như ngừng hẳn lại, chờ đợi bữa thịnh yến khủng bố này rời đi.
Khi Nguyên Tuấn Sách vừa tiến vào đã thở ra một hơi, còn bật ra tiếng rên rỉ, anh đỏ mắt, môi hồng ướt át, trên mặt còn dâm thủy chưa khô, sắc tình mà không tự biết.
Nhìn thấy bụng nhỏ của cô vì mình mà biến hóa, Nguyên Tuấn Sách vuốt ve nơi đó, lòng bàn tay tới gần vật thể kia, cách một lớp da bụng, sờ tới đồ vật của mình bên trong. Hình dạng dương vật được miêu tả rõ ràng, cách một tầng da, không ngờ bên trong cũng biến thành hình dạng của anh.
Hốc mắt Nguyên Tuấn Sách ẩm ướt, cúi đầu điên cuồng thọc vào rút ra trong cơ thể cô, chỉ vì muốn nhìn thấy bụng cô biến hóa thành hình dạng của mình. Mái tóc dài rũ xuống trước ngực, càn quét trên đùi.
"Thật hạnh phúc, Hạnh Mính, tôi rất hạnh phúc."
Loại cảm giác vui sướng như thế này, trước nay anh chưa từng được trải nghiệm. Rốt cuộc anh cũng hiểu được ý nghĩa của từ hạnh phúc, thì ra nó lại đơn giản như vậy, nhìn thấy người anh thích biến thành "anh", chứa đựng anh, biến thành vật sở hữu của anh, thì ra đây là ý nghĩa của việc làm tình.
"Hạnh Mính."
Hạnh Mính không rõ vì sao Nguyên Tuấn Sách lại đột nhiên bật khóc, anh còn có mặt mũi mà khóc?
Rõ ràng bây giờ người đau nhất hẳn là cô mới đúng.
Nước mắt lành lạnh rơi xuống rốn, tí tách rơi xung quanh, khiến Hạnh Mính không nhịn được mà co rút. Nguyên Tuấn Sách đầu rũ, sợi tóc đảo qua bên hông, ngứa ngáy khiến cô phát run, môi răng lạnh lẽo ngậm lấy nhũ thịt no đủ trước ngực, chậm rãi liếm mút.
Chúng nó cứ nhảy lên nhảy xuống không ngừng, khiến anh không nhịn được, muốn dùng phương thức này ngậm lấy. Rõ ràng chẳng có hương vị gì, lại khiến Nguyên Tuấn Sách bị câu dẫn, thèm muốn, nuốt nước bọt mấy lần.