⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách đứng dậy, đi khỏi phòng ngủ, lúc quay lại, trên tay còn cầm theo mấy tờ giấy trắng và bút đưa cho cô -- muốn để cô dùng chúng vẽ bùa.
"Cậu, nhất định sẽ không thương tổn mình chứ?" Hạnh Mính lộ ra thần sắc e ngại, hỏi lại một lần.
"Ừ, tôi sẽ không dùng yêu thuật thương tổn Hạnh Mính."
Cô cầm lấy bút, ngồi trên giường vẽ bùa chú.
Phần chăn trước ngực không ngừng tuột xuống, lộ ra nửa bầu ngực trắng nõn, Hạnh Mính thường phải túm chăn kéo lên, cố gắng che cái thân thể trần truồng của mình.
Tuy rằng nhìn phản ứng của Nguyên Tuấn Sách, có lẽ cho dù thực sự nhìn thấy cô trần truồng thì anh cũng sẽ không cảm thấy thẹn, hoặc có lẽ anh căn bản không quan tâm cô có đang mặc quần áo hay không.
Nghĩ vậy, cô càng thả lỏng hơn, Nguyên Tuấn Sách ngồi một bên, ngoan ngoãn chờ cô vẽ xong.
"Xong chưa?"
"Xong rồi!" Cô vẽ ba lá phù, trên thực tế cô chỉ tính toán đánh với anh một lần, nếu đánh không lại thì kiên quyết không đánh nữa, như thế mới có thể kịp thời ngăn chặn tổn hại.
Điều làm Hạnh Mính chân chính lo lắng chính là, nếu Nguyên Tuấn Sách muốn làm tình với cô thì cô nên làm cái gì bây giờ? Dù sao cả người cô đã đau như bị chém 108 nhát dao.
"Vậy bắt đầu đi."
Nguyên Tuấn Sách đứng cách đuôi giường 1 mét, chắp tay sau người, không hề cảm thấy có gì lạ, mỉm cười nói: "Hạnh Mính tới trước."
Hạnh Mính nắm chặt ba tấm phù chú trong tay, lòng thầm tính toán.
Kỳ thật, trong lòng cô biết rõ, tỉ lệ đánh thắng trận này của cô bằng không, nhưng chỉ cần Nguyên Tuấn Sách không thương tổn cô, cô có thể thử xem.
Một lá bùa khẳng định không đủ điểm thương tổn, nếu có thể sử dụng phương thức dương đông kích tây..
Nghĩ rồi, cô cầm một góc phù, cắn trong miệng, hai ngón tay hợp nhất, đầu ngón tay khép lại, mặc niệm chú ngữ.
"Hung uế tiêu tán, chính khí thường tồn. Cấp tốc nghe lệnh."
Linh phủ tỏa ra kim quang rực rõ, tấm linh phù trong miệng cô bay ra ngoài, bay thẳng về phía Nguyên Tuấn Sách, hai tấm còn lại vẫn bị Hạnh Mính cầm trong tay.
Vẻ mặt Nguyên Tuấn Sách trấn định tự nhiên, trên môi vẫn duy trì nụ cười. Linh phù tỏa kim quang tựa như mũi tên, lao nhanh tới, ánh sáng từ đuôi của linh phù kéo thành một đường dài thẳng tắp giữa không trung. Ngay khi Nguyên Tuấn Sách giương mắt nhìn tấm linh phù kia, Hạnh Mính nhanh chóng ném hai tờ phù trong tay ra, phần chăn trước ngực cũng vì thế mà rơi xuống.
Ai ngờ trước mặt anh đột nhiên xuất hiện tấm màn chắn, linh phù cứ thế bị bắn ngược trở lại. Hạnh Mính kinh ngạc sợ hãi, thầm kêu không ổn, vội vàng cong lưng, linh hoạt xoay người lăn xuống giường.
Linh phù gim thẳng vào vách tường, mất đi linh quang, biến thành một tờ giấy bình thường, mà hai tấm phù còn lại cũng chẳng khá hơn là bao. Chúng cũng bị bắn ngược trở lại, chẳng qua lộ tuyến quay về đều nhắm thẳng vào Hạnh Mính đang ngã trên mặt đất.
Chân Hạnh Mính run rẩy, nhanh chóng phản ứng lại, bò dậy chạy về phía trước. Nhưng hai chân mất sức, lảo đảo một cái, đầu gối hung hăng đập lên đất, bắp đùi truyền đến một trận đau đớn. Hạnh Mính đột nhiên ôm đầu nằm sấp xuống, cuộn tròn thành một đoàn.

⬅ Trước Tiếp ➡