⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách tạm dừng động tác thọc vào rút ra, tâm trí như chìm vào mê muội, khuôn mặt ửng đỏ, giống như đang phát sốt, trong mắt toàn bộ là ái dục, ánh mắt mê ly thất thần, thở ra khí lạnh. Côn thịt ra ngoài được một phần ba, anh mới nhìn thấy trên bề mặt nửa căn bên trong toàn là máu.
Nhờ việc rút một nửa côn thịt ra, Nguyên Tuấn Sách mới phát hiện bên trong thân thể cô chảy rất nhiều máu.
Anh dùng ngón tay sờ soạng, lúc chạm đến môi âm hộ của cô, âm đạo bỗng nhiên kẹp chặt.
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, đuôi mắt ửng hồng quyến rũ còn có giọt nước mắt vấn vương. Đến khi anh chậm rãi mở mắt ra, màu trắng trong tròng mắt Hạnh Mính đã chiếm hơn phân nửa, hơi thở yếu ớt không thuận, môi đỏ hé mở, trong tay không biết đã kéo đứt bao nhiêu sợi tóc bạc của anh.
Nguyên Tuấn Sách bế cô lên, vỗ một cái vào sau lưng cô, lúc này Hạnh Mính mới có thể hô hấp, tiếng ho khan khù khụ khụ ngớt. Hạnh Mính thở hổn hển, mỗi một lần ho khan là âm đạo lại liều mạng co rút.
Nguyên Tuấn Sách ghé đầu lên vai cô, nhắm mắt, dáng vẻ đáng thương xin tha: "Đừng chết, bạn học Hạnh, đừng chết."
Quy đầu cứng rắn gian nan ra vào trong nội huyệt non nớt nhỏ hẹp, hoa huyệt bị giã tới biến hình. Hạnh Mính ăn đau, vừa khóc vừa ho khụ khụ, cô có thể cảm giác được cây đồ vật mà mình đang kẹp chặt. Trong tiếng ho khan khó thở, âm đạo càng co chặt, quy đầu hung hăng càn quét bốn phía.
Hạnh Mính muốn anh dừng lại, chỉ là cơn ho khan đã lấy đi hết sức lực của cô, giọng nói khàn khàn như cổ họng bị bỏng rát, thân thể xóc nảy trên dưới, sau lưng chỉ có một cánh tay chống đỡ.
Cô bất lực muốn túm lấy tóc Nguyên Tuấn Sách, kéo đứt hết chúng, như vậy có thể khiến anh bị đau mà dừng lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách thở gấp bên tai cô, gọi tên cô, một tay khác lại lần mò ở dưới mông cô, đỡ lấy mông thịt, phần hông dùng sức đẩy lên.
Anh không biết nặng nhẹ, mỗi lần đi vào, quy đầu chạy tới gõ cửa tử cung. Dường như anh cho rằng chỉ khi nhét hết quy đầu vào đó mới gọi là "yêu", nhưng côn thịt của anh khác hẳn với người bình thường, nếu cứ cố chấp nhét vào, sợ là có thể trực tiếp chọc thủng tử cung.
"Ah!" Ngón chân Hạnh Mính co quắp rồi dán lên mặt đất, Nguyên Tuấn Sách sợ cô chạy, bàn tay đặt sau lưng cô ôm chặt phần eo, dùng sức ấn xuống.
"Đừng đi, bạn học Hạnh, đừng đi."
Côn thịt vùi vào bị kẹp đến thay đổi hình dạng, anh đã nắm được bí quyết, tốc độ càng nhanh, mới cắm được vài cái đã bắt đầu đẩy nhanh tốc độ. Hai cánh môi âm hộ bị xé rách, côn thịt kiêu ngạo chiếm hang động chật hẹp làm căn cứ riêng, đến âm đạo cũng biến thành hình dạng giống nó.
Hai tay Nguyên Tuấn Sách đều ôm eo cô, Hạnh Mính suy yếu, không thốt nổi một tiếng. Cô bất lực ngả người về phía sau, phần lưng treo trong không trung, cổ ngẩng ra phía sau, eo thon mềm mại không xương, mái tóc xoã tung, đuôi tóc rơi trên mặt đất, đong đưa cọ xát trên mặt thảm.

⬅ Trước Tiếp ➡