⬅ Trước Tiếp ➡
"Cơ thế của bạn học Hạnh có rất nhiều chỗ thật kỳ diệu." Anh mang tinh thần tò mò, khát khao học tập học, lòng bàn tay thưởng thức chỗ kia.
Đàn hồi còn rất mềm mại, làn da trắng nõn giống như đậu hũ, Nguyên Tuấn Sách dường như còn có thể nhìn thấy gân xanh tinh tế dược che giấu cẩn thận dưới làn da, gân xanh uốn lượn khuếch tán bốn phía. Những sợi gân đó rất nhỏ, không giống gân trên mu bàn tay của anh, vừa thô lại vừa xấu xí.
Lòng bàn tay lạnh lẽo không ngừng xoa bóp sờ soạng khắp nơi, khi xoa xoa bên trái, khi thì xoa xoa bên phải, giống như đang thưởng thức một quả cầu thủy tinh xinh đẹp. Bụng ngón tay bất chợt cọ qua chỗ đỏ bừng, lại chứng kiến dị vật nhô lên, run rẩy rồi đứng thẳng.
"Ah."
Nguyên Tuấn Sách nở nụ cười đạm nhiên, vui sướng chơi đùa với nơi khác hẳn với người bình thường trên cơ thể Hạnh Mính. Chẳng qua chỉ là nhiều thêm hai đống thịt thôi, sao anh lại nghịch đến vui vẻ như thế.
Nguyên Tuấn Sách vân vê đầu vú vì bị kích thích mà đứng thẳng, lại đột nhiên nổi hứng kéo nó ra ngoài, không ngờ phần da thịt kia cũng bị kéo ra theo một đường, biến thành một cái tam giác nhỏ.
Anh càng dùng sức, càng kéo mạnh, chỗ bị kéo ra càng nhiều, ngay cả gân xanh tinh tế được giấu kín trong bộ ngực cũng dần dần hiện ra. Làn da trắng nõn sáng trong dưới sự chứng kiến của anh dần trở thành màu hồng nhuận.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Phát hiện nơi đó có biến hóa, anh càng niết càng hăng say, cố tình dùng sức kéo đầu vú đến cực hạn, thậm chí Nguyên Tuấn Sách còn muốn kéo vật cứng chơi rất vui này rời khỏi cơ thể cô.
Hạnh Mính nằm im trên mặt đất, cơ thể run run, tay nhỏ nắm chặt chút tóc bạc phủ đầy mặt đất của anh, đôi mắt mở lớn đã lâu nên giờ khô không khốc, cơn đau từ trước ngực truyền đến khiến cô hoàn hồn.
"Đau.." Cô rên rỉ nói.
"Đau?" Nguyên Tuấn Sách lôi kéo núm vú hỏi: "Đây cũng là một bộ phận trong cơ thể của cậu sao?"
Hạnh Mính bất chấp cảm giác thẹn thùng, gật đầu, mặt đỏ tai hồng, đôi mắt đã sưng lên, bao trùm bởi một màu đỏ quạch, trong đó còn toát ra nước mắt: "Mình đau lắm, buông tha cho mình đi."
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách quét qua cả cơ thể cô một lần: "Thân thể này thật nhiều bí mật, còn có cái gì mà tôi không biết không? Sao tôi luôn cảm thấy, bạn học Hạnh vẫn còn lừa tôi chuyện gì đó."
"Không có, không còn gì nữa rồi!" Hạnh Mính ăn nói khép nép, khẩn cầu anh: "Mình thật sự không hề muốn giết cậu, đừng giết mình, mình giúp cậu khẩu giao, có được không?"
Màu đỏ trong tròng mắt Nguyên Tuấn Sách có dấu hiệu giảm bớt, anh không chút để ý, công khoé môi lộ ra một nụ cười.
"Ngoại trừ cái này, bạn học Hạnh còn có thể giúp tôi làm gì?"
"Mình không.. Không biết."
Ngón tay thon dài của Nguyên Tuấn Sách dời xuống hạ thân cô, khớp xương lạnh băng đụng vào bụng nhỏ, tiếp theo lại nhẹ nhàng vuốt ve vùng cấm giữa hai chân, ánh mắt chưa đã thèm: "Làm tình."
Hạnh Mính cực kỳ hoảng sợ, nín lặng không dám thở mạnh: "Cậu.."

⬅ Trước Tiếp ➡