Chính Nguyên Tuấn Sách cũng không biết mình biến thành người từ khi nào, anh vẫn đang tận tình say mê, lấy việc liếm mút nước miếng trong miệng cô làm vui. Miệng anh rất lớn, còn cố sức mở to, như hận không thể nuốt cả người cô vào trong bụng. Yết hầu một lần lại một lần cuộn lên cuộn xuống, nuốt hết toàn bộ nước miếng và máu tươi của cô.
Môi bị cắn đến chảy máu, cực kỳ đau đớn, Hạnh Mính gian khổ ngẩng đầu, mở đôi mắt sung huyết, nhìn thấy đôi mắt đen lạnh lẽo của anh, trong đó có ánh sáng sắc nhọn.
Tựa như dã thú ẩn núp trong đêm đen, đánh giá con mồi đang chạy trốn khắp nơi. Hẳn là anh đang tinh tế cân nhắc xem sau khi bắt được cô, thì nên hạ đao từ đâu để cắt ra nhấm nháp.
Mái ngói trên nóc nhà nổ tung, một làn sóng lực lượng vô hình cuộn trào trong chủ điện, đẩy phăng các đạo sĩ ra ngoài, có người nện vào thân cây, có người đập vào cái giếng bên cạnh.
Bảy người bị cỗ lực lượng này phản phệ, nội lực bị tổn thương sâu sắc, thậm chí, phương trượng chùa Linh Đồ còn hộc ra một ngụm máu. Trong phòng, các trụ long chấn động, phát ra âm thanh, cơn gió lốc vốn đang xoay quanh nóc nhà trong chớp mắt cũng biến mất không thấy, mặt trời dần lộ ra sau tầng mây.
Tùng Nhai đứng lên, đi nâng Tĩnh Đình đang ngã ngồi trên mặt đất dậy, anh ta che ngực, nuốt một ngụm máu trong cổ họng nuốt xuống, nhìn về phía huyết linh cách đó không xa đang bắt đầu chấn động.
Cái huyết linh kia, là Hạnh Mính.
"Tiểu Hạnh, còn bé --"
Phương trượng chùa Linh Đồ lập tức cắt ngang lời định nói của Tùng Nhai: "Tôi thấy đồ đệ của Tĩnh Đình ông cũng quá không được đi! Chuẩn bị lâu như vậy, còn lãng phí một tên đồ đệ, nội lực của chúng ta đều bị phản phệ, giờ đừng nói là con yêu kia, đến nửa hồn của nó cũng không đánh lại. Ông nhìn xem, ông còn có một lần ngàn năm để tu luyện sao! Không bao lâu nữa, chúng ta đều phải chết! Đây đều là báo ứng! Báo ứng!"
Ngọn gió không rõ nguồn gốc lướt qua lòng bàn chân Hạnh Mính rồi cuốn cả người lên, trực tiếp đáp cô ra ngoài, sống lưng "Phanh" một tiếng, đụng phải ván cửa, cô đau đến chết lặng, ngồi rũ tại đó, cánh tay cứng còng buông thõng hai bên sườn, cơn đau choán hết lí trí, trong lúc mơ hồ cô nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách giơ tay về phía cô.
Lòng bàn tay nhắm ngay vào cô, Hạnh Mính lập tức phát hiện có chuyện không ổn.
"Đừng mà!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô chịu đựng cảm giác xương cốt đau nhức, cố gắng bò sang một bên khác, nhưng cơ thể yếu ớt nào địch nổi yêu thuật của anh, khoảng không trống rỗng bên cạnh bỗng hiện lên một ngọn lửa âm u, đốt thẳng bả vai cô.
"A!" Hạnh Mính vung tay lên chỗ bả vai, muốn đập tắt lửa, nhưng hỏa yêu bất diệt, không những thế một phần da trên tay cô còn bị thiêu cháy xém. Hạnh Mính hoảng loạn cởi núi áo sơmi, vội vàng vứt chiếc áo sơ mi vừa cởi sang một bên, áo sơ mi màu xanh lục hoạ tiết ô vuông vốn tràn đầy sinh cơ giờ lại sắp bị đốt thành tro, thảm thương không nỡ nhìn.