⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi tối tan học, Hạnh Mính cọ tới cọ lui, rề rà một lúc lâu, cô không muốn cùng về nhà với Nguyên Tuấn Sách cho nên cứ nấn ná mãi cho đến khi các bạn học đều đi hết rồi, cô mới đi về, lại phát hiện anh vẫn chờ ở cổng trường.
Khuôn mặt vốn đang bình tĩnh trong nháy mắt nhìn thấy cô liền toát ra sự vui sướng, khoé môi cong lên, mặt mày như trăng rằm, trong ánh mắt có tinh quang.
Không cần nghi ngờ, Nguyên Tuấn Sách cười rộ lên cực kỳ đẹp. So với nụ cười mỉm tiêu chuẩn cứng đờ lúc trước, nụ cười phút này như có linh hồn.
"Tôi biết ngay là bạn học Hạnh còn chưa về mà."
Cảm giác áy náy thình lình xông ra, đánh phá phòng tuyến trong lòng Hạnh Mính: "Cậu cho rằng mình đi rồi mà vẫn còn đứng chờ ở chỗ này?"
"Không xác định, bởi vì trong trường học vẫn còn hương vị của bạn học Hạnh."
Hạnh Mính tò mò hỏi: "Vậy nếu mình đi về trước rồi thì sao?"
"Bạn học Hạnh sẽ không đi, cậu sẽ không bỏ mặc một mình tôi đâu."
Hạnh Mính muốn cười nhạo sự tự tin mù quáng này của anh, bởi vì cô thật sự rất không muốn về nhà cùng với anh, nhưng cô lại không cái lá gan đó.
Nguyên Tuấn Sách đi song song với cô, vai kề vai, lấy di động ra, hỏi: "Bạn học Hạnh có biết làm tình là cái gì không?"
Hạnh Mính cả kinh, liên tiếp lùi về phía sau ba bước, kinh hoàng chỉ chỉ anh: "Ai nói cho cậu biết!"
"Bạn học Lộ." Anh mỉm nói cười vui vẻ rồi lại giơ điện thoại lên trước mặt cô: "Tôi nhìn qua cái trang web này, phát hiện cơ thể của những người phụ nữ trong video đều giống như cơ thể của bạn học Hạnh. Chỗ phía dưới kia đều rất bằng phẳng, vậy bạn học Hạnh cũng có cái động như bọn họ sao?"
Là cái động mà có thể cắm vào.
Nguyên Tuấn Sách tựa hồ biết nơi này không giống như côn thịt của anh, nhưng rốt cuộc là làm tình với Hạnh Mính như thế nào thì anh vẫn không rõ, hình như chỉ cần cắm vào là được.
"Cậu điên rồi, cậu điên rồi, cậu điên rồi!" Hạnh Mính há to mồm, thở phì phò, sợ tới mức muốn khóc. Hạnh Mính càng kích động tiếng thở dốc càng lớn, hô hấp càng dồn dập: "Ai muốn làm tình với cậu! Không thể làm!"
Khẩu giao cho Nguyên Tuấn Sách đã là điểm mấu chốt của Hạnh Mính, cô vẫn luôn ỷ vào chuyện anh đơn thuần, không hiểu tình dục, cho nên căn bản không dạy anh những kiến thức hoàn chỉnh trên phương diện này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Vì sao không thể làm?" Nguyên Tuấn Sách nghi hoặc: "Chẳng lẽ phía dưới bạn học Hạnh không có cái động kia sao?"
"Đúng! Không có! Không có!" Hạnh Mính rống to, nước mắt sắp rơi xuống đột nhiên được cứu lại. Vì để cho lý do này thoạt nhìn càng có sức thuyết phục hơn, cô nghiêm trang khoanh cánh tay giải thích với anh.
"Cái động kia, khụ! Không phải mỗi người đều có, mình không có, cho nên không thể nào làm tình với cậu."
Yêu quái dính người rất đơn thuần, tin ngay tắp lự, anh bỏ lại điện thoại vào trong túi, cười bỏ qua vấn đề này: "Thì ra là thế, không thể làm tình với bạn học Hạnh cũng không sao. Tôi vẫn rất thích bạn học Hạnh."
Ai muốn cậu thích!

⬅ Trước Tiếp ➡