"Miệng mày có thể văn minh lên chút không! Có biết hai chữ ghê tởm viết thế nào không."
"Nói chuyện với cái loại mày còn cần văn minh làm gì, nói chuyện lễ phép để mày trèo lên đầu lên cổ tao à? Mày còn dám cưỡi lên đầu của bà đây chắc!"
Tần Nhạc Chí chỉ vào mặt Lộ Điệp, tức đến mức chỉ biết nói mày mày mày.
Lộ Điệp rung đùi đắc ý le lưỡi, đừng nhìn gương mặt trẻ con thuần khiết vô hại của cô ấy mà nhầm, riêng khoản mắng chửi người khác này, không có ai có thể thắng được cô ấy, Tần Nhạc Chí pk với cô ấy chỉ có nước thua thảm.
Các học sinh trong lớp đã thấy cảnh này nhiều lần nên đều chẳng để ý, ngày thường cũng không ai dám chủ động trêu chọc Lộ Điệp, hay cái tên Tần Nhạc Chí phiền phức kia, cứ mặc kệ hai người họ mắng chửi nhau đến khi giáo viên tới mới thôi.
Hôm nay là thứ sáu, tiết cuối cùng là tiết tự học buổi tối, chỉ có lớp trưởng duy trì kỷ luật.
Vu Tề đi đến bên cạnh Hạnh Mính, xòe tay, lung lay hai cái: "Đưa vở bài tập toán cho mình đi."
Cô chớp mắt hai cái.
"Không phải cậu nói mình giúp cậu làm bài tập toán, thì cậu sẽ cho mình hai tấm phù sao?"
"À đúng đúng." Hạnh Mính lấy cuốn sách bài tập toán từ trong ngăn bàn ra, đặt lên tay cậu ta, cười he he nói: "Nhớ bắt chước chữ viết cho giống một chút, thứ hai tuần sau sẽ đưa phù cho cậu."
"Thành giao!" Vu Tề lật quyển bài tập trong tay, bắt chước loại chữ viết ấu trĩ thế này cũng không có gì khó khăn.
"Phù?" Nguyên Tuấn Sách quay đầu qua.
Hạnh Mính hoảng loạn giải thích: "À cái đó hả. Nhà mình tin Phật, thỉnh thoảng tùy tiện vẽ một chút phù chơi chơi."
"Phải không? Vậy có thể vẽ cho tôi một tấm không?" Anh mỉm cười hỏi, đường cong xương cằm tuyệt đẹp, khí chất thanh lãnh cấm dục, gương mặt này rất khó khiến người đối diện nói ra lời từ chối.
"Tôi cũng có thể giúp cậu làm bài tập."
"Không.. Đừng, chữ cậu quá đẹp." Trong giờ học, Hạnh Mính từng ngẫu nhiên nhìn thấy, kiểu chữ khải đẹp như rồng phượng đó, khiến người nhìn nghĩ ngay đến chuyện anh từng học thư pháp.
"Vậy.." Nguyên Tuấn Sách tạm dừng một lát.
"Cuối tuần tôi mời cậu đi xem phim nhé."
Không biết lời mời này của anh hơi đường đột hay không. Nếu theo lý thường, hai người nam nữ đơn độc đi xem phim thì có hơi khó xử.
"Hoặc là, mời cậu ăn cơm cũng được."
"Cậu rất muốn tấm phù đó à?"
Nguyên Tuấn Sách gật đầu: "Nghe nói có thể bảo vệ bình an, muốn thử xem. Bạn học Hạnh hay là cậu có thích thứ gì không? Tôi có thể trao đổi."
Đã nói đến thế này, Hạnh Mính cũng không thể nỡ lòng mà từ chối.
"Vậy, như này đi, cậu mời mình đi xem phim nhé, mình tặng cậu năm tấm!"
"Được."
Trên gương mặt anh vẫn luôn trưng ra nụ cười như gần như xa, cộng thêm làn da trắng bệnh và đôi môi hồng phụ trợ, đôi mắt cong cong như vầng trăng non, câu lấy linh hồn người đối diện.
Thứ sáu tan học, Hạnh Mính ở lại, cùng trực nhật với Tần Nhạc Chí, cái miệng thiếu đánh của tên này làm chậm trễ biết bao thời gian của cô.
Cũng may mà, Hạnh Mính vẫn đuổi kịp chuyến xe buýt cuối cùng.