⬅ Trước Tiếp ➡
Một cái tay khác chống bên cạnh người cô, khiến cái nệm mềm mại dưới người hơi sụp xuống, trái tim Hạnh Mính nhấp nhô theo nhịp điệu của cái nệm.
Chỉ cần nghe tiếng cười trầm thấp từ tính là biết bây giờ tâm tình của anh đang cực kỳ sung sướng.
"Cơ thế của bạn học Hạnh thật mềm, thật ấm áp."
Cảm xúc sợ hãi dần tiêu tán hết đi, Hạnh Mính chỉ đơn thuần thấy khó hiểu, vì sao một con yêu quái không có tình cảm, lại chủ động ôm cô? Rõ ràng anh có nhìn thấy cô trần truồng cũng không có phản ứng kia mà.
Gân trên cánh tay phải của Tần Nhạc Chí bị chặt đứt, mặc dù nhìn tình hình có hơi ghê người nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Hồ Anh Tài tới bệnh viện thu thập cục diện rối rắm, xoá sạch bóng dáng của Nguyên Tuấn Sách trong trí nhớ của cậu ta mới an lòng.
Các camera theo dõi ven đường đều đã bị anh ta phá hỏng hết, Hồ Anh Tài chuẩn bị chu toàn mọi chuyện, xử lý hết mọi nguy cơ tiềm ẩn, phải biết rằng, mỗi một con yêu quái khi hóa thành người đều không dễ dàng, muốn tồn tại trong cái xã hội này thì phải tuân thủ pháp luật của nhân loại. Nếu phạm tội mà bị bắt được, thì Nguyên Tuấn Sách phải tiêu hủy lớp da hiện tại rồi.
Hồ Anh Tài đang định rời khỏi bệnh viện, lại nghĩ đến chuyện cô gái nhỏ kia đang bị bệnh.
Nhất thời thất thần, nên khi anh né tránh hộ sĩ đối diện đang đi lại gần, thì cánh tay lại đụng phải một người khác.
Cơ thể của đối phương khá nhỏ lại còn yếu đuối, mới bị đụng một cái đã trực tiếp té ngã, Hồ Anh Tài nhanh tay lẹ mắt lắm mới kịp thời túm được cánh tay non mịn.
Lộ Điệp hất tay anh ta ra, chửi ầm lên: "Đồ chó má, anh đi đường không không có mắt à!"
Khắp hành lang vang vọng tiếng gầm rú, đừng nói đến những người khác bị doạ cho đứng hình, chính Hồ Anh Tài cũng ngây ngốc, ngơ ngẩn đứng nhìn cô ấy chạy xa.
Anh nhìn lòng bàn tay trống rỗng, tại sao lại đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc?
"Dì!" Lộ Điệp chạy đến bên cạnh một người phụ nữ trung niên: "Cháu cũng không liên lạc được với Hạnh Mính. Cháu cũng đã chạy đi tìm ở rất nhiều chỗ mà bạn ấy có thể đến rồi nhưng vẫn không tìm được!"
Người phụ nữ nhân mặc một chiếc váy dài đơn giản mộc mạc, vẻ mặt u sầu cau mày: "Sao lại xảy ra chuyện này không biết nữa? Thế còn cậu bạn kia thì sao? Cháu đã liên hệ được với người nhà của cậu bé đó chưa?"
"Liên hệ rồi ạ, họ đang trên đường tới, chắc trong hôm nay là có thể chạy tới đây."
Hồ Anh Tài lúc này mới phản ứng lại, thì ra người phụ nữ trung niên kia là mẹ của cô bé Hạnh Mính.
Chủ nhật, Hạnh Mính rời khỏi nhà Nguyên Tuấn Sách, lúc cô về nhà trùng hợp gặp được một cô hàng xóm vừa mua đồ ăn từ siêu thị nhỏ đi ra. Cô hàng xóm nhìn thấy cô như nhìn thấy một người mất tích lâu năm, vừa kêu vừa chạy tới bắt lấy tay cô.
"Hạnh Mính, cháu vừa trở về à?"
"Mẹ cháu đã tìm cháu suốt một ngày rồi đó. Cháu mau mau gọi điện thoại cho mẹ cháu đi!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡