⬅ Trước Tiếp ➡
Cánh tay vô lực liều mạng, cố hết sức bò về phía trước, vết thương trên cánh tay trái vỡ ra, máu chảy ra càng lúc càng nhiều. Hạnh Mính từ từ bò về phía trước, cô càng cố gắng bò, tốc độ máu trào ra từ miệng vết thương càng nhanh hơn, tạo thành những bông hoa máu lộng lẫy, trên mặt đất là một vệt máu đỏ tươi chói mắt đỏ tươi.
Từng giọt máu vui vẻ tô điểm thêm cho chiếc thảm Ba Tư, một vệt rồi hai vệt, như những bông hoa diễm lệ còn chưa kịp nở rộ, một con đường máu uốn lượn khúc chiết dần hình thành.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nước mắt cũng rơi xuống càng ngày càng nhiều, mặc dù cô liều chết cắn chặt răng, chịu đựng muôn vàn thống khổ, thân thể run rẩy bò lê bò lết, nhưng những vết thương trên cánh tay liên tục truyền đến cảm giác đau đớn, khiến cho cô không thể đi thẳng.
Phía sau thấp thoáng tiếng hít thở u lãnh trầm thấp, giống như một cái dây thừng, buộc chặt trái tim yếu ớt bất kham của cô, quẩn quanh trên da thịt, hận không thể làm nổ tung từng mạch máu trong cơ thể cô.
"Bạn học Hạnh, cảm xúc của tôi hiện giờ rất kì lạ. Vì sao thế?"
"Vì sao thế, bạn học Hạnh? Vì sao?"
Lúc trước, giọng nói của Nguyên Tuấn Sách thiên về trầm thấp nam tính, giờ phút này anh đè thấp giọng, từng từ từng chữ như được phun ra từ kẽ răng. Cảm xúc không cam lòng không chỉ toát ra trong lời nói, vị trí trước ngực càng buồn bực, như có thứ gì đó ép anh không thể hô hấp bình thường.
Anh dùng sức nắm chặt nhúm quần áo trước ngực, bàn tay toàn máu cọ lên bộ đồng phục trắng hồng sạch sẽ. Nâng chân lên, Nguyên Tuấn Sách theo con đường máu uốn lượn đi về phía trước, lưng thững bước theo sau cô, mỗi một bước, vững chắc mà trầm trọng.
Tôi không rõ, không phải bạn học Hạnh đã đồng ý giúp tôi diệt trừ loại cảm xúc kì lạ này sao? Vì sao cậu nói chuyện không giữ lời?"
Nhìn như bình tĩnh chất vấn, kỳ thật anh giống như dã thú đói khát đang trốn trong chỗ tối, bất kỳ lúc nào cũng có thể xông đến chỗ con mồi không hề phòng bị kia, cắn một cái lên cổ nó, khiến nó đi đời nhà ma.
Hạnh Mính càng khóc dữ dội hơn, cơ thể run rẩy nghiêng sang bên trái, đầu gối mất khống chế nghiêng hẳn về một phía, ngã xuống. Cảm giác không cam lòng và sợ hãi lấn át sự đau đớn truyền tới từ cánh tay bị thương nặng. Các giọt nước mắt nối tiếp nhau như hạt trân châu, máu trong người như đang chảy ngược, máu từ miệng vết thương cũng như vậy, chảy ra nhiều không cần tiền, càng ngày càng nhiều.
Ba vết cào dữ tợn kéo dài từ khuỷu tay đến mu bàn tay, dường như người để lại dấu vết đó muốn cạo hết những phần da mà Tần Nhạc Chí từng đụng vào xuống, tuyệt đối không giữ lại một chút gì, kể cả vân tay.
Hạnh Mính đã chuẩn bị sẵn sàng để đón chờ cái chết, tuyệt vọng chờ đợi khoảnh khắc kia buông xuống.
Khi cơ thể bay lên không trung, cô có dự cảm, Nguyên Tuấn Sách tuyệt đối sẽ không để cô chết thống khoái như vậy.
Quả nhiên, trời đất phút chốc quay cuồng, Hạnh Mính giống như một thứ đồ bị ném ra ngoài, cả người cô va mạnh vào lò sưởi âm tường hình đầu lâu khủng bố trong phòng khách.

⬅ Trước Tiếp ➡