⬅ Trước Tiếp ➡
Ba người bị cô lừa gạt vài câu, còn mèo nhỏ hiếu kỳ trong lòng bị câu lên, kết quả ra đến nơi mới biết được, vì sao bộ phim kinh dị mới này lại bị cấm chiếu trong nước.
"Không ngờ lại có quỷ ăn thịt người!" Nói xong, Vu Tề nghĩ đến hình ảnh kia, trực tiếp run run bò đến thùng rác, phun ra toàn bộ số cơm buổi trưa mới nạp vào.
Mùi vị này thật khó có thể miêu tả, vốn dĩ Lộ Điệp còn chưa đến mức huệ ơi cũng bị mùi này ảnh hưởng, không nhịn được.
Hạnh Mính đứng ở một bên giải thích: "Sao có thể thật sự ăn thịt người được? Chẳng qua chắc là lúc quay phim, đoàn làm phim dùng máu thịt bò thôi. Nhưng mà chuyện ăn sống cũng khiến mình bắt ngờ. Diễn viên kia thật chuyên nghiệp, lại thực sự bof tới chỗ thịt sống đó mà ăn."
"Đừng nói nữa!"
Vu Tề giữ chặt Lộ Điệp: "Chúng ta đi mua nước đi!"
"Ông kéo tôi làm gì! Ông thần kinh à!" Lộ Điệp lảo đảo đi về phía trước, che miệng lại: "Tôi muốn huệ ơi, ông đừng chạy nữa!"
Hạnh Mính nhìn Tần Nhạc Chí vẫn đang ngồi đờ người trên thềm đá, gương mặt cậu ta trắng bạch như tờ giấy, đồng tử phủ kín tơ máu. Chắc là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy cảnh tượng kinh dị như vậy, hơn nữa đến giờ vẫn không có phản ứng gì.
Hạnh Mính cũng sợ, không biết cậu ta có bị dọa ra vấn đề hay không. Dù sao, lúc chuẩn bị bước vào phòng chiếu phim, anh phục vụ bên ngoài còn yêu cầu bọn họ ký một thỏa thuận sinh tử, có thể thấy được tính nghiêm trọng của bộ phim này.
"Mày không sao chứ?" Hạnh Mính đi đến cạnh cậu ta, khom lưng thăm dò, nhìn xem sắc mặt của cậu ta thế nào.
Khoé miệng Tần Nhạc Chí run rẩy: "Không.. Không có việc gì."
"Còn cậy mạnh hả? Tao biết lòng tự trọng của mày cái, người lại còn hiếu thắng, lúc này không cần phải kiên trì thế đâu. Cứ nôn ra nói không chừng còn dễ chịu hơn."
Hạnh Mính đang định vỗ lưng cậu ta, Tần Nhạc Chí bắt được cánh tay cô.
Bàn tay của nam sinh hình như trời sinh đều rất lớn, tuy thành tích học tập của Tần Nhạc Chí không tốt, nhưng trên phương diện đánh nhau lại rất mạnh mẽ, vì thế trong lòng bàn tay có không ít vết chai. Lúc đụng vào da thịt non mềm mát lạnh của Hạnh Mính, song phương đều toát ra vẻ mặt kinh ngạc.
Tần Nhạc Chí cúi đầu, dùng sức nuốt nước bọt, không định buông tay, lòng tham quấy phá khiến cậu ta không tự chủ dùng ngón cái cọ xát trên làn da thượng cô một chút.
Lộ Điệp bị Vu Tề túm đi, vừa chạy vừa mắng: "Nè, ông bị làm sao thế? Đột nhiên phát điên cái gì! Muốn mua nước thì không biết tự mình đi mua hả."
Vu Tề dùng sức kéo cô đi về phía trước một chút mới chịu buông tay ra, gãi gãi đầu, khắc mấy chữ tôi không phải cố ý lên mặt, nở nụ cười cầu hòa: "Thật xin lỗi, vì vừa rồi xem xong một bộ phim kinh dị, nên tôi có hơi sợ hãi, không dám tự đi một mình."

⬅ Trước Tiếp ➡