Vừa rồi chạy vội, cánh tay bị các nhánh cây quạt ra mấy vết xước, Hạnh Mính không để ý đến chúng, chỉ lau qua loa chút máu dính trên làn da, không nói hai lời liền bò lên nhánh cây. Nhánh cây liên tục rung lắc, lá cây cũng rơi xuống như mưa. Trải qua mấy ngày liên tục bị ánh mặt trời thiêu đốt, lá cây cuộn lại, khô héo và đầy nếp uốn. Các cây xanh sau núi không được ai tưới nước, nhưng vẫn ngoan cường sống sót.
Đẩy đống lá cây dương xỉ ra, Hạnh Mính rốt cuộc cũng tìm được đoàn hồn phách đang bất động do bị linh phù dán sát vào người. Cô cầm chiếc hồ lô, đặt lên trên linh phù, đoàn cầu màu xám bị hút vào, biến mất khỏi tầm nhìn.
Linh phù hóa thành một tờ giấy vàng bình thường sạch sẽ, các hoa văn trên bùa cũng bị hút vào.
Hạnh Mính thở phào một hơi, lúc này mới phát hiện mình đang khát khô cổ, miệng khô lưỡi khô. Cả người nóng bức dán sát vào tán cây, lôi kéo cổ áo, cô chỉ hy vọng ngay lúc này sẽ có trận gió thổi qua. Mồ hôi chảy đầy đầu, cô nhìn ông mặt trời chói chang qua các tán lá, thầm cảm khái.
Tuy rằng nỗi sợ với cây dương xỉ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô, nhưng vẫn có những lúc nó có ích.
Lúc cô đang muốn trèo xuống dưới, dưới chân đột nhiên đạp vào khoảng không, trái tim Hạnh Mính tức khắc thót một cái, tâm lạnh đi một nửa. Khi cả người như con diều đứt dây ngã xuống, cô quyết đoán thu hồi lời vừa mới nói.
Đối với loài cây dương xỉ này, cô vẫn nên kính nhi viễn chi (1), sợ muốn chết!
Kính nhi viễn chi: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào đó
Một cánh tay vươn ra đỡ ngang eo cô. Hạnh Mính cứ tưởng quả này mình ngã đập mông rồi, không ngờ lại được hưởng thụ một vòng ôm rắn chắc.
Chỉ trong nháy mắt, cô đã xuất hiện tại một chỗ khác dưới bóng cây.
Nguyên Tuấn Sách thả côtrên mặt đất, trên gương mặt chả còn ý cười xã giao như trước, mà thay vào đó là biểu cảm nghiêm trang, có vẻ sắp nghiêm túc răn dạy cô.
Hạnh Mính nuốt một ngụm nước bọt, tuy đã được cứu nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi. Dù sao, lần này cũng may mắn nhờ anh cứu, yết hầu hơi rung lên, giọng nói khàn khàn hỏi: "Cậu vẫn luôn ở đó sao?"
Dựa vào trực giác của cô, không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy.
Mà Nguyên Tuấn Sách lại càng không có vẻ quẫn bách khi bị vạch trần, thậm chí còn quang minh lỗi lạc nói trắng ra: "Tôi vẫn luôn đứng trên cây nhìn bạn học Hạnh chạy."
Đúng vậy, cô bán sống bán chết chạy như điên dưới ánh mặt trời gay gắt, còn anh thì đứng trên cây nhìn cô chạy.
Hạnh Mính nào dám thốt ra mấy câu oán hận với anh, chỉ đành lờ đi, giao chiếc hồ lô vào tay anh: "Hồn phách vừa mới bắt được nè."
Tầm mắt Nguyên Tuấn Sách dừng trên cánh tay ngó sen trắng như tuyết của cô. Trên cánh tay có nhiều vết đỏ ngang dọc đó nhánh cây quạc bị thương, cánh tay vừa nhỏ lại vừa yếu, đã thịt trắng nõn mềm như bông, không có cơ bắp, còn không to bằng một bàn tay của anh, nhìn qua cứ như vừa nhéo đã gãy.