Cô đã đau đến mức không nâng nổi cánh tay dậy, chỉ có thể dùng tư thế quỳ khuất nhục như thế này, dẩu mông không dám động, phần xương eo đau như sắp nứt ra.
"Cái đó, tại sao cậu lại đến đây?" Hạnh Mính nhịn đau đến đổ mồ hôi, nhìn theo hướng tay anh chỉ về phía sau.
"Tôi tới đây ăn cơm trưa, bạn học Hạnh, cậu thì sao?"
Dưới gốc cây có thảm dã ngoại lót dưới, bên trên có hộp cơm và một chai nước. Thật kỳ quái, sao lại có người đến nơi chim không thèm ỉa này để ăn cơm trưa? Có bệnh à?
"Bạn học Hạnh cũng tự mang cơm trưa, không thích ăn cơm ở căng tin trường học sao?"
"À." Thì ra là vì nguyên nhân này à.
Nhưng vừa rồi gió lớn như vậy, anh cư nhiên vẫn còn có thể ăn?
Không đúng, người thường không thể nhìn thấy hồn phách. Cũng có nghĩa là, anh cũng không cảm giác được cơn gió kia, nhưng nơi này toàn là các nhánh cây bị gãy rụng, dù sao thì anh cũng phải nhận thấy có gì đó sai sai mới đúng chứ.
Nguyên Tuấn Sách ngồi xổm xuống, nở nụ cười ấm áp như gió xuân, ánh mặt trời trên đỉnh đầu chiếu xuống, nhiệt lượng từ mặt trời chiếu lên người Hạnh Mính khiến cô cảm thấy cơn đau đã đỡ hơn, giọng nói nam tính trầm thấp rõ ràng chui vào lỗ tai.
"Có cần tôi hỗ trợ không?"
Hạnh Mính nắm chặt hồ lô trong tay.
Tuy rằng không muốn thừa nhận mình động tâm, nhưng cô cảm giác gương mặt mình đã đỏ ửng.
"Cần, mình cần, làm phiền cậu một chút, có thể cõng mình đến phòng y tế chứ? Mình vừa té ngã một cái, đau quá, không đứng dậy nổi."
"Cậu còn chưa trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi đâu. Bạn học Hạnh cũng tự mình mang theo cơm trưa, không muốn ăn cơm trong căng tin trường học sao?"
Cô không muốn bị người khác biết mình là đạo sĩ, đành liên tục gật đầu.
Nguyên Tuấn Sách bừng tỉnh đại ngộ: "Vừa rồi gió lớn như vậy, còn bẻ gãy cả nhánh cây, da mặt bạn học Hạnh cũng mỏng quá, chuyện này thì có gì khó nói đâu."
Hạnh Mính đánh đòn cảnh cáo, mặc kệ đầu tóc rối tung, ngẩng đầu phản bác: "Nè! Chính cậu cũng một mình lén lút tới nơi này ăn mà, không phải cũng do da mặt mỏng sao!"
"Ừm, cậu nói không sai."
Bạn học này thật kỳ quái, rõ ràng lúc bị chụp lén mặt không đỏ tim không đập, sao chỉ đến đây ăn bữa cơm trưa mà còn ngượng ngùng.
Nguyên Tuấn Sách duỗi tay ôm cô: "Chẳng qua, tôi khuyên cậu, trước mặt ân nhân cứu mạng, nói chuyện phải chú ý một chút, nếu không cẩn thận sẽ bị ném tại vùng núi hoang vu này đấy."
"Thực xin lỗi, vừa rồi mình nói chuyện hơi lớn giọng."
Cánh tay vòng qua sau lưng cô, gương mặt xinh đẹp sát gần lại, trời đất trước mặt bỗng quay cuồng, Nguyên Tuấn Sách dùng tư thế ôm công chúa bế cô lên. Hạnh Mính vừa định kêu đau, lại phát hiện tư thế ôm công chúa này, cũng không phải khiến cô đau lắm.
"Cặp sách thì để ngày mai đến lấy đi, dù sao chỗ này cũng không có người tới." Nguyên Tuấn Sách ôm cô, đi theo một con đường nhỏ xuống dưới chân núi, Hạnh Mính hỏi anh: "Vừa rồi cậu đi đến đây bằng đường nào?"
"Nhảy qua lan can, còn cách nào nhanh hơn cách đó sao?"
"Vậy bây giờ cậu cũng không cần đi đường chính để về đâu, chúng ta quay về bằng đường kia cũng được. Con đường này khá dài, mình sợ thể lực của cậu không chống đỡ nổi."