Tiếp ➡
Lớp ba khối 11 có một vị học sinh mới chuyển trường tới, là nam sinh, nhưng lại sở hữu vẻ đẹp bất phân giới tính.
"Bạn học này tên là Nguyên Tuấn Sách, trong hai năm này sẽ làm bạn cùng lớp với các em, có gì thì nhớ giúp đỡ nhau nhé."
Học sinh mới đứng trên bục giảng, bảng đen phía sau làm nổi bật làn da trắng nõn của anh, làn da thế này có khi còn trắng hơn tuyết trên núi Côn Luân nữa, tóc ngắn đến cổ, được sửa sang gọn gàng, sau gáy để kiểu tóc đuôi sói .
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Kiểu tóc và các ăn mặc của học sinh cấp ba đều được nhà trường quy định rõ trong nội quy. Loại kiểu tóc không giống người thường thế này hiển nhiên đã vi phạm quy định, nhưng không biết vì sao anh vẫn có thể mặc đồng phục đi vào trường học. Dáng người của học sinh mới còn cao hơn chủ nhiệm lớp, nhan sắc độc đáo khiến mọi người trong lớp đều tò mò thì thầm to nhỏ.
Chủ nhiệm lớp là một người đàn ông trung niên, cũng là giáo viên dạy toán của lớp, ông chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh Hạnh Mính nói: "Vậy em đến ngồi cạnh uỷ viên thể dục của lớp chúng ta đi."
Học sinh mới nâng mắt, nhìn chỗ trống duy nhất không có người ngồi, rồi đi xuống.
Hạnh Mính đang say mê sắc đẹp trong nháy mắt hoàn hồn, vội vàng thu dọn rác rưởi và các loại đồ ăn vặt linh tinh trong ngăn bàn bên cạnh, một gói que cay chẳng may rơi xuống dưới, chủ nhiệm lớp nhìn thấy hành động của cô, đẩy mắt kính cảnh cáo: "Hạnh Mính, tuần này em ở lại trực nhật."
Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, cô cuống quít gật đầu, dứt khoát quét toàn bộ rác rưởi trong ngăn bàn xuống trên mặt đất.
"Xin lỗi nhé!"
Nếu biết hôm nay người ngồi cạnh cô sẽ là trai đẹp mới chuyển trường, cô sẽ không bao giờ coi ngăn bàn bên cạnh thành thùng rác. Lúc này, chỗ ngồi này từ trong ra ngoài ngập tràn mùi ớt cay nồng.
"Bạn học Nguyên, chỗ mình có khăn ướt, cậu lau tạm chút đi!" Lộ Điệp ngồi bàn phía sau, ân cần dâng khăn ướt thơm tho sạch sẽ lên, cười như hoa si, rõ ràng cô ấy đã coi Nguyên Tuấn Sách thành mâm thịt mỡ, sắp không ngăn được nước miếng chảy ra ngoài rồi.
"Cảm ơn."
Anh lịch sử nói cảm ơn, nhưng không nhận, tự mình ngồi xuống, treo cặp sách bên cạnh bàn.
Lộ Điệp cầm khăn ướt đứng hình tại chỗ, nhìn Hạnh Mính, Hạnh Mính cũng nhìn lại cô ấy.
Lộ Điệp đành đưa khăn ướt cho cô, chỉ chỉ anh bạn ngồi cùng bàn của cô.
Hạnh Mính liên tục xua tay, Lộ Điệp xấu hổ muốn đào một cái động trên sàn nhà: "Bạn học Nguyên.."
"Được rồi!" Chủ nhiệm lớp lên tiếng, vỗ vỗ bảng đen: "Quay hết đầu lên đây, thầy biết bạn học mới chuyển đến lớp chúng ta rất đẹp trai, nhưng các em đừng có mà nảy sinh mấy suy nghĩ vớ vẩn, bạn học Nguyên hiện tại là đối tượng được đặc biệt chiếu cố của trường mình, tất cả giáo viên đều đang săm soi mấy đứa đấy.."
"Các em ai dám yêu đương, thì sẽ bị tạm nghỉ học nửa tháng, còn phải gọi phụ huynh. Thầy cảnh cáo trước thế nhé, mọi chuyện dừng tại đây, đừng có linh tinh! Thầy không chỉ nói riêng nữ sinh đâu, các em nam cũng cẩn thận cho thầy!"

Tiếp ➡