Chương 8
tác của anh rất tự nhiên, như thể đang vuốt ve một con mèo con, chó con trong nhà, nhưng lại ẩn chứa cảm giác ra lệnh rõ ràng.
Kỳ lạ thay, con rắn vốn còn đang ngóc đầu liền ngoan ngoãn nằm yên, không còn thè lưỡi nữa.
Nó rụt đầu xuống, quấn chặt hơn quanh cổ tay anh, rồi nằm im không nhúc nhích nan nhìn xa xa, chẳng khác nào một chiếc vòng tay ngọc lục bảo được chế tác tinh xảo, sống động đến khó tin.
Khương Thư trố mắt nhìn, nỗi sợ ban đầu dần nhường chỗ cho sự kinh ngạc.
Đây chẳng phải là “thuần xà nhân” trong truyền thuyết sao?
Không ngờ ở nơi hẻo lánh như Miêu trại này, lại có một chàng trai trẻ trông lạnh lùng như băng, mà còn có bản lĩnh kỳ lạ đến thế.
Thấy cô không còn sợ hãi nữa, Thẩm Thanh Tự cũng không nói gì thêm.
Anh xoay người rời đi, bóng dáng cao gầy dần khuất trong ánh chiều mờ.
Nhìn thấy dáng người ấy sắp đi xa, Khương Thư chẳng hiểu sao lại thấy tiếc.
Có lẽ là vì tò mò, hoặc có lẽ vì… anh ta đúng kiểu cô thích nan lạnh lùng, trầm tĩnh, bí ẩn.
Cô bất giác bước lên hai bước, buột miệng gọi “Ơ… đợi đã ” Anh dừng lại một chút, nhưng không hẳn quay người.
Khương Thư lấy hết can đảm, cất giọng lớn hơn “Anh tên là gì thế?” Lần này, anh thật sự dừng lại, hơi nghiêng người sang một bên.
Cơn gió núi thổi qua, làm mái tóc đen rũ trước trán anh khẽ bay.
Con rắn xanh trên cổ tay phản chiếu ánh sáng mờ, như một món trang sức kỳ lạ đang phát sáng.
Ánh mắt anh nhìn về phía cô, vẫn lạnh nhạt như lúc đầụ Môi mỏng khẽ mở, giọng trầm, rõ ràng “Thẩm Thanh Tự.” Thẩm Thanh Tự rời đi.
Khương Thư đứng ngây người một lúc, rồi mới hoàn hồn.
Cô cúi xuống nhặt chiếc túi giấy mình vừa ném, cẩn thận mở ra kiểm tra.
Bên trong ngoài bộ trang phục dân tộc đẹp đẽ ra thì chẳng có gì khác.
Cô thở phào, nhưng trong lòng vẫn không khỏi nhớ đến chàng trai tên Thẩm Thanh Tự và con rắn xanh bí ẩn kia.
Cả hai đều để lại trong cô một ấn tượng sâu sắc đến lạ.
Mang theo túi, cô đi theo hướng mà chú La đã chỉ, nhanh chóng tìm thấy nhà nghỉ dân túc mình đã đặt trước.
Đó là một căn nhà sàn ba tầng.
Bên ngoài vẫn giữ nguyên khung gỗ truyền thống, nhưng treo đèn lồng ấm màu cam và tấm biển hiệu hiện đại, nhìn qua là biết nơi này khác biệt so với những căn nhà xung quanh.
Chú La quả nhiên đã đợi sẵn ở cửa, đang trò chuyện với chủ nhà bằng giọng địa phương thân mật.
Thấy Khương Thư đi tới, chú lập tức cười tươi, ánh mắt đảo qua bộ váy dân tộc trên người cô, rồi xuýt xoa “Ui chà Khương tiểu thư Mặc vào đẹp quá So với mấy cô gái trong trại còn xinh hơn ấy chứ Bộ váy này, mấy món trang sức bạc kia, nhìn cô cứ như tiên nữ bước ra từ trong tranh vậy ” Câu khen thẳng thắn, chân chất, mang đậm kiểu người miền núi thật thà.
Khương Thư bị khen đến đỏ mặt, chỉ biết cười ngượng “Chú La quá lời rồi ạ.
Thủ tục nhận phòng làm xong chưa chú?” “Xong hết rồi, xong hết rồi ” Chú cười sảng khoái, đưa thẻ phòng cho cô.
“Phòng cô ở tầng ba, là phòng có tầm nhìn đẹp nhất đó ” Chú còn nhiệt tình giúp cô xách hành lý vào trong.
Vừa bước vào nhà, Khương Thư liền hiểu vì sao nơi này lại được đánh giá cao đến vậy.
Phòng khách rộng và sáng, sàn lát đá xanh, tường gỗ mộc mạc treo đầy vải nhuộm sáp, tranh dân