⬅ Trước Tiếp ➡

nhất trên bảng “Trà sữa Mầm Lĩnh Tình Ca.” “Lấy cái này đi, xem thử có gì đặc sắc như tên không.” Anh không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi gọi đồ.
Rồi từ chiếc túi tiền cũ kỹ bên hông, anh lấy ra mấy tờ tiền giấy nhàu nát, đếm cẩn thận vừa đủ, đưa cho nhân viên.
Động tác tự nhiên đến lạ, hoàn toàn không có chút do dự hay tiếc rẻ nào, dù cô biết rất rõ nan số tiền ấy là thành quả của buổi sáng vất vả ngồi bán thảo dược dưới nắng.
Nhân viên nhanh nhẹn chuẩn bị đồ uống.
Thẩm Thanh Tự đứng yên bên cạnh, chờ đợi trong im lặng.
Anh cao, dáng thẳng, vẻ ngoài trầm tĩnh đến mức nổi bật giữa đám đông ồn ào xung quanh nan nơi những du khách đang cười nói, giơ ly trà sữa selfie rộn rã.
Chẳng bao lâu, một ly trà sữa được đưa đến tay Khương Thư nan trên mặt có trang trí thêm lá bạc hà, ly giấy in hoa văn rực rỡ.
Cô hút một ngụm.
Lạnh lạnh, ngọt ngọt, trơn mượt chảy xuống cổ họng nan nhưng vị trà thì nhạt, mùi mật ong cũng chẳng rõ ràng, toàn cảm giác ngấy vì siro đường và bột kem rẻ tiền.
Quả nhiên, đúng như dự đoán, hương vị của nó hoàn toàn không tương xứng với giá tiền hay cái tên cầu kỳ kia.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Thanh Tự đang lặng lẽ nhìn mình nan trong mắt anh thoáng ánh lên một nụ cười nhạt, rất khẽ, rất mờ thì ly trà sữa ấy bỗng nhiên… cũng trở nên ngon hơn hẳn.
Cô nâng ly trà sữa, vị ngọt tan nơi đầu lưỡi, mà trong lòng lại dâng lên một cảm giác hơi hụt hẫng.
Ánh mắt cô dừng trên chiếc túi tiền bên hông anh, cái túi đã bạc màu đến mức mép vải sờn ra, sợi chỉ bung nhẹ.
Rồi cô lại nhớ đến vẻ mặt nghiêm túc của anh khi đếm tiền, từng tờ từng tờ, không bỏ sót đồng nào.
Cực khổ kiếm từng đồng, mà vẫn sẵn sàng dùng gần hết số ấy chỉ để mua cho cô một ly trà sữa đắt đỏ chẳng mấy đặc biệt.
Lòng tốt giản dị ấy, cô cảm nhận được rõ ràng.
Cô uống thêm một ngụm, vị ngọt lan ra, làm lòng càng dậy lên một ý muốn… “Thẩm Thanh Tự,” cô đột nhiên nói, giọng khẽ pha ý cười, “Anh chờ em một chút được không?
Em nhớ ra là vừa nãy ở bên kia có một món nhỏ em rất thích, để em đi mua, nhanh thôi ” Anh nghe vậy, trong mắt thoáng qua một tia ý cười, khẽ gật đầụ “Ừ.” Khương Thư mỉm cười, quay người bước nhanh vào một cửa hàng bên cạnh, nơi bày bán đủ loại đồ lưu niệm và trang sức thủ công mang phong cách dân tộc.
Ánh mắt cô lướt nhanh qua vô số món hàng rực rỡ sắc màu, rồi dừng lại ở một góc kệ treo đầy những chiếc túi thêu hoa thủ công.
Những chiếc túi tiền trong cửa hàng này rõ ràng tinh xảo hơn hẳn cái túi cũ kỹ bên hông Thẩm Thanh Tự.
Chúng được may bằng tơ lụa mới tinh, màu sắc rực rỡ, trên mặt thêu những họa tiết phức tạp, nào là bướm, hoa, hay những hình cát tường tỉ mỉ.
Phía dưới còn đính thêm những sợi tua đủ sắc, nhẹ nhàng đung đưa trong ánh sáng.
Khương Thư cẩn thận lựa chọn, cuối cùng dừng lại ở một chiếc túi màu xanh đen, thêu chỉ bạc hoa văn đơn giản.
Kiểu dáng không quá cầu kỳ, nhưng đường may chắc chắn, thủ công tinh tế trông vừa giản dị vừa bền.
Những chiếc túi tiền trong cửa hàng này rõ ràng tinh xảo hơn hẳn cái túi cũ kỹ bên hông Thẩm Thanh Tự.
Chúng được may bằng tơ lụa mới tinh, màu sắc rực rỡ, trên


⬅ Trước Tiếp ➡