⬅ Trước Tiếp ➡

cây khổng lồ tỏa ra như chiếc dù khép kín, che rợp cả một vùng rộng lớn.
Dưới bóng nó, không khí mát rượi, rợp bóng xanh.
Từ những cành khô trên cao, vô số rễ phụ buông xuống, có rễ đã bén vào đất, tạo thành những “thân cây” mới, như cả một khu rừng nhỏ mọc từ một gốc duy nhất.
Nhưng điều khiến người ta choáng ngợp nhất là giữa những tán rễ và cành ấy, treo kín những dải vải đỏ, những chuỗi bạc và đồ vật cầu may.
Chúng bay phần phật trong gió núi, va vào nhau tạo nên những tiếng leng keng nhỏ, hòa với tiếng vải lay động, vừa kỳ diệu vừa linh thiêng.
Những dải đỏ ấy, nổi bật giữa màu xanh núi rừng và sắc nâu của thân cây, rực rỡ, sống động như chứa đựng sức mạnh và niềm tin nguyên thủy của con người nơi đây.
Gió núi cuộn lên ào ạt, làm tà áo và mái tóc Khương Thư tung bay rối bời.
Cô đứng đó, cảm giác như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào mây.
Tất cả mệt mỏi sau quãng đường dài dốc núi đều tan biến.
Trong lòng chỉ còn lại cảm giác kính sợ, nhỏ bé trước sức mạnh của thiên nhiên và thời gian.
Gió núi vẫn thổi dữ dội, làm hàng vạn dải lụa đỏ trên cây Thước tung bay cuồng loạn.
Chúng như những ngọn lửa bùng cháy, như những mạch máu đang sôi sục, quấn quanh thân cây cổ khổng lồ, vị thần bảo hộ của ngọn núi này.
Âm thanh leng keng của những chuỗi bạc va chạm vào nhau vang lên không ngừng, tựa như vô số lời nguyện ước nhỏ bé đang hòa vào nhau trong gió.
Khương Thư ngẩng đầu nhìn cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa linh thiêng ấy, không khỏi khẽ cười cảm thán.
Giọng cô bị gió cuốn đi, nghe mơ hồ như đang tan trong không khí “Những dải lụa đỏ này… là để cầu duyên à?” Nghe vậy, chú La bật cười sảng khoái, những nếp nhăn trên gương mặt rám nắng cũng giãn ra.
Ông bắt chước dáng vẻ uyên thâm của mấy người làm công tác văn hóa, vuốt cằm ra chiều nghiêm túc , dù cằm chẳng có lấy một sợi râụ “Ha ha, cô Khương à, cô đoán gần đúng rồi đấy ” Ông nói to, át cả tiếng gió.
“Cây Thước này là thần thụ bảo hộ của bản làng chúng tôi, linh thiêng lắm Các cụ bảo rằng hạt giống của nó là từ trời rơi xuống – giống tiên thụ đó Tổ tiên lập miếu thờ, cầu cây phù hộ cho dân làng mưa thuận gió hòa, người vật đều bình an, không bệnh không tai.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt khẽ hướng lên những dải lụa đỏ đang tung bay, ánh nhìn bỗng trở nên thành kính.
Rồi ông quay sang Khương Thư, giọng nói lại mang chút hóm hỉnh, chân chất mà người miền núi vẫn có, ánh mắt lấp lánh trêu ghẹo “Nhưng mà cô nói cầu nhân duyên cũng chẳng sai đâu Biết đâu phúc khí trong đó lại bao gồm cả chuyện tình cảm ấy chứ Thành tâm thì tất linh mà Nếu cô Khương có mong muốn gì, sao không thử xem?” Giọng ông nửa đùa nửa thật, nhưng lại không hề khiến người ta thấy sỗ sàng.
Trái lại, lời nói ấy toát lên sự tôn kính tự nhiên dành cho tín ngưỡng cổ xưa – vừa thuần khiết, vừa bao dung.
Khương Thư bật cười, ánh mắt lại hướng về những dải lụa đỏ đang bay phần phật trong gió.
Gió núi thổi mạnh, khiến những dải lụa đỏ tung bay như vô số lá cờ nhỏ đang gửi gắm lời nguyện của con người lên trời cao.
Sau khi được nghe lời giải thích của chú La, cô giơ máy ảnh lên trước ngực.
Cô thay đổi góc chụp, khi thì hướng ống kính vào thân cây cổ


⬅ Trước Tiếp ➡