Trì Ý nhịn không được kẹp chặt hai chân, ngón tay giữa hơi dùng sức, mồ hôi trên trán chảy ra liên tục, mà không chỉ ở trán, nơi nào đó cũng không ngừng chảy nước mong muốn có thứ gì đi vào an ủi.
Lúc tiếng đập cửa vang lên, Tần Tranh mới tắm ra, giọt nước trên người còn chưa lau khô, chiếc quần lót màu đen bó sát côn thịt, từng giọt nước lấp lánh trên từng thớ cơ bắp, từ trước ngực đến bụng dưới, còn đọng lại trên mi mắt.
Đầu tóc hỗn loạn, cơ thể tràn ngập hơi thở nam tính, vào giờ phút này, lại toát vẻ dã tính khó giải thích.
Động tác lau tóc dừng lại, bây giờ không tính là trễ, nhưng việc có người tới đây làm anh hơi ngạc nhiên.
Theo bản năng nhìn qua mắt mèo trên cửa, hô hấp dừng lại vài giây, sau đó cái tay đang nắm chặt khăn lông lại đổ mồ hôi.
Người đứng ngoài cửa, là người anh không ngờ tới nhất, là người mà chỉ cần nghe tên thôi, anh cũng sẽ có phản ứng.
Biết rõ người bên ngoài là ai, Tần Tranh vẫn cố ý hỏi vọng ra ngoài cánh cửa một câu: "Ai?"
Một lúc lâu sau người nọ mới trả lời, thanh âm không nhanh không chậm, nghe không ra cảm xúc gì: "Là tôi, Trì Ý ."
Giọng nói vừa phát ra, cửa cũng được mở, tầm mắt Trì Ý tự nhiên dừng lại trên người nọ. Chỉ có một chiếc quần lót nam, không che không giấu, không có một chút ý tứ kiêng dè gì.
Trì Ý nhìn thẳng vào Tần Tranh, sắc mặt vẫn không thay đổi gì, mí mắt khẽ nâng lên, rồi hỏi anh: "Có đồ của tôi ở chỗ của Nhất Minh, tôi vào đi tìm được không?"
Tìm đồ?
Tần Tranh không khỏi nhếch khóe miệng đáp lại: "Được.", lúc nghiêng người tránh ra tầm mắt như có như không bay tới trên người cô, áo thun rộng thùng thình khó khăn lắm mới che được cánh mông, lúc cô đi lại, còn có thể nhìn thấy chiếc quần lót ren lấp ló ở dưới.
À..là màu đen.
Tần Tranh nhịn không được híp mắt, đầu lưỡi chống lên hàm trên, giữa miệng tràn ngập vị đắng ngắt.. Thật con mẹ nó muốn hút thuốc!
Trì Ý có biết, chính mình bây giờ rất câu người không đây?
Cô có biết không? Trì Ý biết chứ, chỉ là dù cô có câu người thế nào, cũng kém xa bộ dáng ngổ ngáo đó của anh.
Lúc nghiêng người bước vào phòng, Trì Ý lơ đãng mà liếc qua bộ phận kia của anh, hừ nhẹ một tiếng khó phát hiện ra, hắn đúng là, cái gì cũng dám lộ.
Lúc nãy hắn hỏi ai đến, rõ ràng là biết rồi, vậy mà lúc mở cửa còn dám mặc như vậy, nói không phải cố ý thì ai tin chứ?
Vừa nãy cô có thoáng nhìn qua, nói thật, bộ phận kia cũng quá dọa người rồi, khó trách hắn lại không biết xấu hổ mà hào phóng để cho mình nhìn.
Có khi tên đàn ông nào đều sẽ lấy điều này làm tự hào, chẳng qua, chim thì có gì mà ghê gớm? Còn không phải chỉ là loài động vật dùng nửa thân dưới thôi sao?
Cô chỉ đến đây tìm đồ, Trì Ý đã nói như thế, cho nên không có khả năng cô sẽ ở lại lâu, thậm chí, giây tiếp theo sẽ rời đi ngay.
Nhưng Tần Tranh lại nắm then cửa, không tự chủ được mà cử động, đóng cửa lại, động tĩnh không lớn không nhỏ, người kia hẳn là cũng nghe thấy.