⬅ Trước Tiếp ➡
Hai tai nàng ù lên, hơi thở nóng bỏng của nam nhân phả lên mặt nàng, tránh không thoát, mang theo vài phần điên loạn khiến nàng không vùng ra được. Ngay vào lúc hắn định đẩy đầu lưỡi vào miệng nàng, nàng như phát điên đẩy hắn ra.
"Ngươi! Ngươi muốn làm gì!"
Tính hết mọi tình thế, nàng không dám nghĩ công tử Thịnh lại có ý đồ xấu xa với nàng!
"Ngươi đừng quên, bây giờ ta vẫn là phi tử của cha ngươi!"
Vừa nói xong, ngay cả Nhiễm Diên cũng thấy vô ích, thời Xuân Thu không coi trọng luân thường, cha chồng con dâu, con chồng lấy vợ bé của cha, trong công thất triều đình xảy ra rất nhiều, chỉ cần đủ cường đại, thủ đoạn lợi hại, trong thời loạn này muốn gì chả được.
Quả nhiên, công tử Thịnh nở một nụ cười bất cần, đôi mắt nguy hiểm nheo lại, chậm rãi đứng dậy.
"Nhanh thôi, sẽ không như vậy nữa."
Lập Chính điện là nơi các đời Yến vương xử lý chính vụ, tẩm cung của quân vương ở gian nhà mát phía sau, Nhiễm Diên bị công tử Thịnh cưỡng chế đưa tới phòng giữ ấm trong điện, cung nhân đứng hầu đều cúi đầu im lặng.
"Thả ta ra!
Dù là thét lên, giọng của nàng vẫn rất dễ nghe. Yến vương trên giường bệnh nghe thấy động tĩnh, cố liếc mắt nhìn ra, chỉ thấy đứa con út của mình đang kéo theo tiểu phu nhân xinh đẹp tới.
"A, a Diên.. Khụ!"
"Đại vương! Đại vương cứu ta!"
Yến vương già tức giận muốn vùng dậy, nhưng lại ngã khuỵu xuống long sàng, thoáng cái phun ra ngụm máu tươi, gân xanh nổi đầy trán, con mắt đục ngầu hung dữ nhìn Quý Thịnh.
"Nghịch, nghịch tử! Ngươi, ngươi muốn làm gì!" Quý Thịnh không nói mà cười gằn, kéo Nhiễm Diên yêu kiều, không phí sức mà lôi nàng tới cạnh long sàng, ôm lấy eo nhỏ của nàng, áp chế mọi sự giãy giụa không cam tâm của nàng, nhẹ nhàng nói bên tai.
"Ngoan, đến lúc trừng phạt rồi." Thoáng cái, Nhiễm Diên hiểu ý trừng phạt mà hắn nói, nhìn người bê khay thuốc tới, thuốc nóng màu đen trong chiếc chén sơn son mạ vàng vẫn còn bốc khói, Quý Thịnh liền nhận lấy cái chén nhét vào tay Nhiễm Diên.
"Phụ vương xem ra bệnh ngày càng nặng, phu nhân mau cho người dùng thuốc đi." Hắn vô cùng thân mật dán sát bên tai nàng rủ rỉ, hơi nóng gây nhột khi có đầu lưỡi chạy qua lướt quanh thùy tai nàng, bàn tay nắm lấy hai tay mảnh khảnh của nàng, không cho phép nàng đánh đổ chén thuốc.
"Đây, đây là cái gì?" Nhiễm Diên vùng vẫy không thoát, cả người bị hắn siết chặt trong ngực, tay phải bị hắn cưỡng ép cầm lấy thìa ngọc trong chén thuốc, muốn đút cho Yến vương.
"Thuốc độc đấy." Hắn cười một cái hôn lên má nàng, khẩu khí thoải mái, nói lên lời tàn nhẫn.
"Không! Không được!"
Nhiễm Diên sợ hãi giãy giụa điên cuồng, nhưng vẫn không thắng được sức của hắn, mắt thấy chén thuốc đến bên miệng Yến vương, chất thuốc màu đen bị Yến vương hất đi.
"Nghịch tử sẽ không, không có đường sống!"
Quý Thịnh khép hờ mắt, gương mặt tuấn tú lạnh nhạt, lát sau liền có người tiến lên, đè ở hai bên trái phải của Yến vương, trong tiếng gào thét bất lực của Nhiễm Diên, hắn nắm tay nàng, cuối cùng đã đút một thìa thuốc độc cho Yến vương.
Chiếm hữu nàng! Làm nàng đến khóc!

⬅ Trước Tiếp ➡