“Hạ Đại Bạch, mau ra đây, không còn sớm nữa!” Tinh Thần vừa thúc giục, vừa đẩy cửa phòng của con trai. Nhưng, trong phòng cũng không có người.
Trống không, khiến cho tim của cô lập tức loạn nhịp.
Không biết vì sao, trong lòng bỗng nhiên “Lộp bộp”, một dự cảm không lành bao trùm lấy cô, cô nhanh chóng chạy vào phòng vệ sinh.
Trống không!
Vẫn trống không!
“Đại Bạch! Hạ Đại Bạch!” Hạ Tinh Thần ép mình phải hết sức tỉnh táo, không buông tha bất cứ một góc xó nào trong mỗi căn phòng mà cậu có thể ẩn nấp: “Đại Bạch, con mau ra đây, bây giờ cũng không phải là thời gian chơi trò trốn tìm! Nếu con không ra đây, mẹ sẽ giận đấy!”
Cô giả vờ tức giận, cao giọng, giọng nói cũng hơi thay đổi.
Thường ngày, lúc này, cậu bé nhất định đã xuất hiện! Nhưng, hôm nay... không có...
Hạ Tinh Thần biết cậu đã không còn ở trong phòng nữa, vội vàng xông ra ngoài, tìm kiếm một vòng trên hành lang cũng không thấy được bóng dáng của con trai.
Cô vội vàng lấy điện thoại ra, chuẩn bị nhờ sự giúp đỡ từ người cha thị trưởng của mình.
“Tinh Thần, tôi vừa gặp Đại Bạch nhà cô đấy!”
Điện thoại còn chưa kết nối, hàng xóm cách vách đã vội vàng chạy đến. Lập tức Hạ Tinh Thần như nhìn thấy vị cứu tinh, nắm lấy cánh tay của cô ấy: “Cô thật sự đã nhìn thấy thằng bé sao? thằng bé ở đâu?”
“Mới vừa rồi ở dưới lầu, cô mau mau đi xem thử đi, bị một người mặt áo đen ôm đi.”
Trái tim của Hạ Tinh Thần nặng trĩu, ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không kịp nói, vội vã chạy đi.
Chẳng lẽ gặp phải bọn bắt cóc? Nhưng, cô chỉ là một người bình thường, một người mẹ đơn thân, làm gì có đồ quý giá? Món quý giá nhất cũng chính là Đại Bạch!
Hạ Tinh Thần lao nhanh xuống lầu.
Khi vừa chạy đến cửa của khu nhà, đã nhìn thấy một hàng hơn mười chiếc xe xếp hàng dừng trước cửa, màu của mỗi chiếc xe sang trọng kia đều giống nhau, vô cùng khí thế.
Người dân chung quanh cũng chưa từng thấy qua trận chiến này? Cũng liên tục nhìn xung quanh, nóng lòng muốn đến gần, lại bị những người mặc áo đen ngăn lại, trong vòng năm mươi mét cũng không cho ai đến gần.
“Tinh Thần, Đại Bạch nhà cô đang ở trong chiếc xe đó! Vừa rồi đã bị bọn họ đưa đến đây!”
Có người chỉ vào chiếc bentley màu đen thứ ba.
Hạ Tinh Thần vừa định xông đến, đã có một bức tường người chặn cô lại, hai người đàn ông mặc đồ đen giơ tay ra chặn trước mặt cô, không hề có xúc cảm gì: “Tiểu thư, xin lui về sau, đây không phải là nơi cô có thể đến gần.”
“Có phải là con trai của tôi bị các người bắt đi rồi không? Tại sao các người lại muốn trói con của tôi đi chứ? Tôi cảnh cáo các người, bây giờ các người lập tức thả con tôi ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Hạ Tinh Thần vừa nói liền lấy di động ra. Cả người của hai người đàn ông kia vẫn không hề xê dịch: “Này...tiên sinh đưa con trai của mình đi, cũng không vi phạm bất kỳ luật nào.”