⬅ Trước Tiếp ➡
“Nhân vật lớn? Chính là người kia cũng vừa nói, nói chị là của người kia, có nhân vật lớn nào lại chấp nhận người đã có con như chị chứ?” Hạ Tinh Không trong giọng nói rất khinh thường, “Thần thần bí bí, để xem, thật là một nhân vật lớn, nhưng cũng khẳng định định là người chẳng quang minh chính đại”
 
Nếu thật người không có tốt đẹp, vậy càng không xong. Thiên Tinh tính tình đơn thuần, căn bản không thích hợp với đàn ông như vậy.
 
Hứa Nham nghĩ, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.
 
Hạ Tinh Không thấy người kế bên còn si ngốc nhìn hướng đoàn xe biến mất, trong lòng lại oán giận ghen ghét, nhưng lại kéo tay anh ta, làm nũng: " Được rồi, chúng ta đừng vì chị chạy ra, bên trong nhiều khách khứa như vậy chờ chúng ta! Chúng ta vào đi thôi!”
 
…………………………………
 
Phòng xa hoa bên trong xe.
 
Bạch Dạ Kình tự mình bế Hạ Thiên Tinh
 
Đêm nay vừa vặn ở khách sạn hội kiến cùng một người đặc biệt, đi xuống lầu, liếc mắt một cái liền nhìn thấy một cô gái lảo đảo đi tới.
 
Loại tình hình như vậy, lúc đầu là muốn mặc kệ người đó. Nhưng là, đi tới, liếc mắt một cái lại nhìn thấy Hạ Thiên Tinh, bước chân đương nhiên dừng lại.
 
Hạ Thiên Tinh vừa mới uống đến nóng nảy, hiện tại đang rất say, cô cũng chẳng biết người ôm mình là ai, hai tay liền ôm lấy cổ anh, thuận nằm ở khuỷu tay anh.
 
Chờ đến lên xe, Bạch Dạ Kình muốn để cô nằm ở ghế dài, cô lại không chịu buông tay.
 
“Hạ Thiên Tinh.”
 
Bạch Dạ Kình thấp giọng gọi cô một tiếng.
 
 
 
Thân hình nhỏ nhắn mềm mại đã nằm trên ghế da, nhưng đôi tay còn chặt chẽ ôm lấy cổ anh, thế cho nên tư thế hiện tại của anh là nửa nằm xuống hai người mặt dán cực kỳ gần nhau.
 
Gần đến nỗi mùi rượu trên người cô còn ngửi thấy rõ ràng……
 
“Ngô?” Cô nghe được có người kêu, ưm một tiếng, chậm rãi mở mắt ra.
 
Con ngươi tràn men say mông lung nhìn hắn trong chốc lát, đột nhiên, nâng tay lên,ngón tay trắng nõn nnhẹ nhàng xoa xoa trên mặt anh.
 
Ngón tay cô gái vô cùng mềm mại.
 
Độ ấm trên tay như là mang theo điện rất nhỏ truyền tới mặt, làm anh cảm thấy tê dại.
 
“Hạ Thiên Tinh, buông tay.” Loại giác này, làm anh cảm thấy…… không được tự nhiên!
 
“Vì cái gì 5 năm trước cho tôi cơn ác mộng kia?” Cô bỗng nhiên nhẹ sâu kín mở miệng.
 
Bạch Dạ Kình híp mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡