⬅ Trước Tiếp ➡
“Đây là chuyện tốt, tôi mời hai người!” Hạ Tinh Thần cầm ly rượu, nhìn Hứa Nham, nâng ly uống hết đầu tiên.
 
 
 
Hứa Nham muốn nói gì đó, nhưng, cuối cùng cũng không nói.
 
Hạ Tinh Không cười vô cùng rực rỡ: “Thật sự may mắn là ban đầu chị đã nhường nhịn em, bây giờ em và anh Hứa Nham mới có thể ở bên nhau. Chị, em cũng mời chị một ly.”
 
Hạ Tinh Thần cau mày, nhưng, không hề do dự, ngẩng đầu uống cạn.
 
“Tinh Thần!” Hứa Nham không kiềm được nữa mà kêu lên, anh nhớ cô uống rượu rất kém.
 
Giọng rất trầm, Hạ Tinh Thần nghe được, đương nhiên Hạ Tinh Không cũng nghe được. Cầm ly rượu trong tay, bóp chặt, trên mặt vẫn mỉm cười.
 
“Chị, bây giờ em và Hứa Nham cũng đã đính hôn rồi, việc của chị khi nào mới ổn định trở lại?”
 
“Việc gì của tôi?”’ Hạ Tinh Thần khó hiểu nhìn Hạ Tinh Không.
 
“Ba của đứa bé? Năm năm trước khi chị mang thai, không phải vẫn không biết được ba của đứa bé rốt cuộc là ai sao? Bây giờ đứa bé cũng bốn tuổi rồi, ba của con trai, chị tìm được rồi chưa?” dáng vẻ của Hạ Tinh Không vừa giống như quan tâm, vừa vô cùng thơ ngây.
 
Nhưng, lời của cô ta vừa dứt, nhóm người xung quanh đã xôn xao, chỉ chỉ trỏ trỏ.
 
“Không thể nào nhìn ra được, cô ta, chính là đứa con gái không có tiền đồ của nhà họ Hạ.”
 
“Mười tám tuổi đã mang thai, hơn nữa, ngay cả người đàn ông kia là ai cũng không biết. Nghe nói, cuộc sống cá nhân của người phụ nữ này rất lộn xộn, lúc đó vẫn còn qua lại với thiếu gia của nhà họ Hứa, lại đồng thời có quan hệ với rất nhiều người đàn ông khác.”
 
“Ôi ôi, thật sự mặt mũi của nhà họ Hạ cũng bị cô ta vứt sạch rồi!”
 
Mỗi một tiếng đều vô cùng chói tai, mỗi câu đều vô cùng khó nghe.
 
Hạ Tinh Thần lập tức trở thành đối tượng giễu cợt và châm chọc của tất cả mọi người.
 
“Tinh Không, lúc này em còn muốn nói đến việc này làm gì?” Sắc mặt của Hứa Nham vô cùng khó coi, âm thầm kéo Hạ Tinh Không lại.
 
“Xin lỗi, có phải là em không nên nhắc không? Thật ra...vì em quan tâm đến chị, dù sao cũng đã vài năm không gặp rồi.” Hạ Tinh Không xin lỗi, dáng vẻ vô cùng vô tội. Vốn dĩ sắc mặt của Hứa Nham đang khó coi, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của cô ta, lại mềm lòng, không thể quở trách.
 
Hạ Tinh Thần khiến cho Hạ Tinh Không mất hết khẩu vị.
 
“Các người bận bịu, tôi không làm phiền nữa!”
 
Đặt ly rượu xuống, cũng không hề chào hỏi, nhấc váy, xoay người đi khỏi khách sạn, thật sự cô đã say rồi, cả người cũng hơi choáng váng. Vừa bước đi, đã vô cùng choáng.
 
“Chị, chị đừng giận em!”
 
Hạ Tinh Không vẫn cảm thấy chưa nguôi giận, đuổi theo. Hứa Nham cau mày đuổi theo.
⬅ Trước Tiếp ➡