⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Nhưng, chiếc vừa rồi...” Ngón tay nhỏ nhắn của Hạ Tinh Thần chỉ về chiếc sủi cảo trong miệng của anh, mím môi, muốn nói rồi lại thôi.
 
Anh cay mày: “Thế nào?”
 
“Chiếc đó, vừa rồi tôi đã ăn...” Sau khi Hạ Tinh Thần nói đến đây, giọng cũng nhỏ đi rất nhiều.
 
Vẻ mặt của Bạch Dạ Kình lập tức u ám, ánh mắt nhìn cô vô cùng nguy hiểm, giống như muốn cắn chết cô vậy.
 
Hạ Tinh Thần bị dọa chân cũng muốn nhũn ra, vội vàng cung kính đưa tay đến bên miệng của anh, nói khẽ: “Nhổ ra đây đi...”
 
Cô thật oan ức mà!
 
Rõ ràng cô cũng đâu có ép anh ăn! Hơn nữa...cho dù cô đã từng ăn rồi thì sao, cũng không cần phải có một bộ dạng như giết người vậy chứ? Cô cũng đâu có bỏ độc!
 
Môi động động, Bạch Dạ Kình thật sự muốn nhổ chiếc sủi cảo cô đã từng ăn ở trong miệng ra.
 
Nhưng...
 
Rũ mắt xuống, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đầy oan ức lại oán hận của cô gần trong gang tấc.
 
Hai người, khoảng cách rất gần, lòng bàn tay cô mềm mại, đặt ngay dưới mũi anh, cũng có thể ngửi được một mùi hương thoang thoảng. Trang nhã, giống như hương chanh, mùi hương rất dễ chịu.
 
Bạch Dạ Kình không kiềm chế được mà nhớ lại đêm đó của năm năm trước, cô của khi đó, trên cơ thể cũng có mùi hương như thế này...
 
Cô ngây thơ lại ngượng ngùng, để mặc cho anh dây dưa.
 
Trong rất nhiều bức ảnh của các cô gái, anh chỉ chọn cô. Vốn tưởng rằng, với anh, đó cũng chỉ là một đêm tình bình thường nhất, sau này sẽ quên thôi.
 
Nhưng, đến bây giờ, anh vẫn nhớ rõ ràng được mùi hương đó trên người cô...thậm chí, rất khó quên...
 
“Ngài ổng thống?” Hạ Tinh Thần cũng không đợi cho anh bình tĩnh trở lại, đã lên tiếng gọi anh.
 
Anh bình tĩnh lại, con người càng thâm sâu. Nhìn cô, giây tiếp theo, chẳng những không nhổ ra, ngược lại cũng nuốt hết toàn bộ.
 
Hả?
 
Hạ Tinh Thần ngạc nhiên. Sau đó, dường như nhận ra gì đó, trên gương mặt lại hiện lên một lớp hồng nhạt.
 
Anh...thật sự nuốt xuống rồi?
 
Cho nên, giữa bọn họ, đây là...không phải là hôn môi gián tiếp sao? 
Thứ hai.
 
⬅ Trước Tiếp ➡