Chương 12
Làm bảo mẫu cho con trai anh ta thật ra cũng không tính là quá tệ. Ít nhất thì… ăn không lo càng không cần chịu khổ…
Hạ Tinh Thần nằm sấp lên bồn tắm, an ủi bản thân, trong lòng lại chua chua. Chỉ sợ người cha có tiền như vậy liền trực tiếp bỏ quên mẹ…
Đợi cô tắm xong đi ra ngoài thì người hầu đã mang quần áo tới chờ ở bên ngoài.
Hạ Tinh Thần vừa thấy từng bộ quần áo đều là hàng Chanel giá cả xa xỉ. Hiện tại đối với những thứ này cô không dám nghĩ, nhưng mà hiện tại tràn đầy tủ.
Hiện giờ mỗi người ở Hạ gia đều cưng chiều cô đến tận xương.
Hạ Tinh Thần ép mình không cần nghĩ tới mấy chuyện này.
“Anh ta ra tay rất hào phóng.” Hạ Tinh Thần nói, không hề khách khí mặc vào.
“Hạ tiểu thư, cô mặc rất đẹp.” Người hầu khen ngợi.
“Cảm ơn.” Hạ Tinh Thần mỉm cười: “Tiên sinh của các người bao lâu nữa mới tới?”
“Cô xuống lầu uống trà đi, tiên sinh sẽ tới nhanh thôi.”
Hạ Tinh Thần ừ một tiếng đi xuống lầu. Ngược lại cô rất khẩn trương muốn gặp anh ta.
Hạ Tinh Thần đếm đến cuốn tạp chí thứ 10 thì nghe thấy tiếng xe ở bên ngoài.
Sau đó tất cả người hầu nhao nhao chạy ra ngoài, tuy bước chân vội vàng nhưng tất cả như được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Muốn làm gì vậy?
Hạ Tinh Thần nghi hoặc ngẩng đầu, chỉ thấy lão quản gia đúng lúc từ hầm rượu đi ra, vừa đi vừa chỉnh nơ trên cổ, nhìn thấy cô nhanh chóng nói: “Hạ tiểu thư, nhanh chóng đi cùng chúng tôi, tiên sinh đã về.”
Hạ Tinh Thần vừa nghe, buông cuốn tạp chí xuống đứng lên.
Vốn đang tò mò muốn gặp người đàn ông này nhưng lúc thật sự được gặp anh ta ngược lại trái tim đập bùm bùm nhảy loạn lên. Buông hai tay bên cạnh, cổ họng căng lên có chút khẩn trương.
Cho đến hôm nay cô vẫn nhớ mang máng một lần triền miên trong mộng đó…
Anh ta từng nóng bỏng hôn cô…
Hiện tại chân chính nhìn rõ người kia rồi…
Cô đi theo lão quản gia ra ngoài, từ xa nhìn thấy mấy gười đứng song song trên con đường nhỏ ở ngoài trang viên.
Chiếc xe thứ hai mở cửa ra, người đàn ông trong mộng của cô xuất hiện, từ xa tiến vào tầm mắt cô.