Tô Bắc hất tay của người kia ra, vừa bước một bước liền cảm giác chân nặng hơn, cậu cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy viên sữa nhỏ vừa nãy còn ngồi ở bên kia, không biết chạy tới từ lúc nào, đang ôm lấy chân của cậụ
Bé Tinh Tinh ngước mắt nhìn cậu, hai mắt sáng lên, "Anh chính là người hữu duyên của bé Tinh Tinh sao? "
Nên để 小星星 là “bé Tinh Tinh” hay “Tiểu Tinh Tinh” hay “Ngôi sao nhỏ” đây mọi người?
"Bé Tinh Tinh đi với anh "
Tốt quá, anh trai nhỏ rất đẹp trai
Thiếu niên ở bên cạnh
"Em, em là ai? Chẳng lẽ đạo quán này là em mở? Em biết cải lão hoàn đồng? "
Vừa nãy cậu ấy nhìn thấy rồi nhé, cô bé này thoắt cái đã đến trước mặt bọn họ, tốc độ đó tuyệt đối không là tốc độ mà trẻ con ba, bốn tuổi bình thường có thể có
Cậu ấy nghe nói chủ đạo quán là đàn ông Nhưng bây giờ chỉ có một mình cô bé con này...
Chẳng lẽ người chủ này chẳng những biết cải lão hoàn đồng, còn biết cả chuyển đổi giới tính?
Vãi.
Trâu bò đấy
Thiếu niên lập tức cảm thấy mình đến đúng rồi.
Bé Tinh Tinh liếc mắt nhìn cậu ấy một cái, nhẹ nhàng lắc đầu, "Không phải đâu, bé Tinh Tinh không phải chủ đạo quán đâu, là sư phụ cơ."
"Vậy sư phụ em..."
"Sư phụ đi ngao du bốn biển rồi, vừa đi hôm qua."
Thiếu niên
Anh Bắc, anh đen thật đấy Chỉ chậm có một bước
Thiếu niên nhìn về phía Tô Bắc, phát hiện sắc mặt Tô Bắc lúc này đóng băng đáng sợ, "Buông tay."
Tô Bắc nhìn cô bé bên chân mình, không biết sao cô bé lại đột nhiên nhào tới.
"Sư phụ xem rồi, anh là người hữu duyên của bé Tinh Tinh, sư phụ bảo em đi theo anh."
Tô Bắc ???
Tô Bắc tức cười, "Đây là định lừa bịp tôi à?"
Bé Tinh Tinh không rõ “lừa bịp” là có ý gì, nhưng trực giác cảm thấy không phải lời tốt đẹp, cô bé nhíu nhíu mày, mặt bánh bao nhăn lại, "Bé Tinh Tinh không có."
Thiếu niên ở bên cạnh vội nói đỡ "Anh Bắc, chủ đạo quán này xem bói rất lợi hại, đạo quán Thái Vân này trâu bò lắm, còn nổi tiếng ở trên mạng."
"Nếu như chủ đạo quán bói ra như thế, hay là... Anh mang cô bé đi đi?"
Cậu ấy cũng biết tình huống nhà anh Bắc, cậu ấy và anh Bắc không chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới mà còn là anh em tốt.
Cũng biết con gái nhỏ nhà họ Tô ba năm trước bị thất lạc.
Lúc em gái Tô ra đời, anh Bắc khoe khoang với bọn họ mãi, nhưng về saụ..
Tính ra, nếu em gái Tô vẫn ở đó thì cũng lớn như viên sữa nhỏ này rồi, chẳng trách anh Bắc lại phản ứng mạnh như vậy.
Nhưng cậu ấy cảm thấy anh Bắc cứ tiếp tục thế này không ổn, nếu đại sư đã bói ra, khéo viên sữa nhỏ này là đến để mang ám ảnh của anh Bắc đi?
Cậu ấy cảm thấy mình chạm đến chân tướng rồi.
Bé Tinh Tinh nhìn sang thiếu niên bên cạnh, anh trai này đang nói giúp cô bé, bé Tinh Tinh cười ngọt ngào với cậu ấy "Cảm ơn anh trai nhỏ."
"Anh trai nhỏ ơi, anh thật tốt."
Thiếu niên được cô bé khen như vậy, trong lòng có chút lâng lâng, hì hì, đồ đệ của chủ đạo quán khen mình tốt Không chừng mình có duyên với đạo quán này đấy
Tô Bắc nhìn tương tác giữa hai người, chỉ cảm thấy một câu “Anh trai nhỏ ơi, anh thật tốt” kia có chút chói tai, cậu thậm chí cũng không biết vì sao mình lại có phản ứng lớn với câu này như vậy.
Tô Bắc dứt khoát một tay xách cô bé lên, vừa định để cô bé sang một bên, kết quả cô bé trực tiếp vươn tay, ôm lấy cổ của cậu, trong khoảnh khắc ôm lấy cổ của cậu, dùng mu bàn tay phủi quỷ xui xẻo đang bò trên lưng cậu xuống.
Con quỷ này, cô bé sớm đã thấy rồi, nếu là người hữu duyên của cô bé, vậy thì không thể để con quỷ này bắt nạt cậu nữa.