Tiểu Tinh Tinh Chẳng lẽ em không phải là người được chăm sóc mà là người chăm sóc?
Bé ngoan, Tiểu Tinh Tinh đáng yêu quá, Tiểu Tinh Tinh, tóc của chị cũng dính mưa, đến giúp chị lau đi
...
Tiểu Tinh Tinh giúp cậu lau khô tóc rồi cất khăn mặt đi, hỏi mượn người của tổ sản xuất một cái ô, che ô chạy ra ngoài.
Thợ quay phim vội vàng đi theo quay, nhân viên công tác còn lại liền ở đây chờ Tô Bắc tỉnh lại.
Tiểu Tinh Tinh chạy tới một gia đình nhà nông mượn mấy đồ như chổi, giẻ lau, thùng… Trở về biệt thự, lại đi đến vòi nước ở một bên biệt thự để lấy nước rồi đi vào bắt đầu làm vệ sinh.
Tổ sản xuất chương trình ...
Tiểu Tinh Tinh giỏi quá đi mất
Nhìn không ra sức lực của Tiểu Tinh Tinh lại lớn đến thế, nhiều đồ như vậy mà cô bé dùng một tay xách được hết.
Tiểu Tinh Tinh quét dọn rất nhanh, ma thắt cổ kia đi theo bên người cô bé "Bé con này, sao em không bảo người ở bên ngoài giúp em?"
"Tiểu Tinh Tinh đang tham gia chương trình á, người cộng tác của Tiểu Tinh Tinh bị chị dọa ngất rồi."
"Tiểu Tinh Tinh chỉ có thể tự mình làm thôi."
Tiểu Tinh Tinh lau nọ quét kia bận bịu không nghỉ.
Ma thắt cổ ...
Haizz.
Ai mà ngờ cậu ấy lại sợ như vậy chứ?
"Chị giúp em."
Nghĩ đến là bởi vì cô ấy dọa ngất người mới dẫn đến việc cô bé chỉ có thể "một mình chiến đấú, ma thắt cổ trực tiếp nổi lên một trận gió tà, thổi hết bụi bặm bên trong ra ngoài.
Thợ quay phim theo vào quay chỉ cảm thấy một trận gió âm u lạnh lẽo thổi qua, giây tiếp theo, ống kính, trên tay, trên người của hắn toàn là bụi.
Hắn lập tức lại lui ra ngoài, đi lau ống kính bảo bối của hắn.
Trên mặt Tiểu Tinh Tinh cũng dính một chút bụi, cô bé giơ mu bàn tay lên lau đi, cười ngọt ngào với ma nữ "Cảm ơn chị nhé chị ma thắt cổ."
“Chị không giống với những người khác.”
"Những hồn ma khác nhìn thấy em, không phải rất sợ hãi thì chính là muốn ăn em."
Lần đầu tiên cô bé gặp được một hồn ma thân thiện như vậy
Ma thắt cổ bay bay trước mặt cô bé, khẽ thở dài một tiếng, "Em một thân kim quang lóng lánh, nhiều công đức như vậy, sợ em là đương nhiên."
"Những hồn ma muốn ăn em ắt phải là ma quỷ có công lực rất mạnh."
Ánh mắt Tiểu Tinh Tinh đầy sao lấp lánh nhìn về phía cô ấy, "Oa Chị ma thắt cổ ơi, chị thông minh quá "
Ma thắt cổ bay tới chỗ ghế sô pha ngồi xuống, Tiểu Tinh Tinh đi qua, hỏi cô ấy "Chị ma thắt cổ, chúng em phải dùng căn biệt thự này để quay chương trình một chút."
"Có thể sẽ quấy rầy đến đến chị đấy."
Ma thắt cổ không để ý khoát khoát tay "Nơi này cũng lâu lắm rồi không có người sống tới, các em cứ tự nhiên."
"Chị đi trước đây."
Nói xong, ma thắt cổ liền biến mất không thấy đâu nữa.
Tiểu Tinh Tinh chớp mắt, buông chổi xuống, cầm giẻ lau lên vắt khô nước, lau sạch ghế sô pha. Sau đó đi ra ngoài nhờ người của tổ sản xuất khiêng anh trai nhỏ vào trong đặt nằm trên ghế sô pha, mượn bọn họ chăn mỏng đắp cho cậụ
Rồi tiếp tục làm việc.
Chờ đến khi Tô Bắc tỉnh lại, phát hiện mình ở trong một phòng khách sáng sủa, cậu chớp chớp mắt, thở phào nhẹ nhõm "Là mơ thôi."
Hóa ra đây mới là biệt thự mà chương trình chuẩn bị
Cậu ngủ lúc nào vậy nhỉ? Sao lại có thể mơ một giấc mơ khủng khiếp như vậy
"Anh Bắc, anh tỉnh rồi à, Tiểu Tinh Tinh mệt muốn chết rồi."
Bên cạnh truyền đến tiếng thì thầm của thợ quay phim, Tô Bắc vừa ngồi dậy liền ánh mắt u oán khiển trách của thợ quay phim.
Tô Bắc ???
Tôi đã làm cái gì?
Tô Bắc chuyển mắt nhìn qua, phát hiện tất cả các nhân viên công tác đều nhìn cậu bằng ánh mắt "Anh thật sự không phải đàn ông".
Tô Bắc ...
Cậu chỉ ngủ một giấc thôi mà? Đến mức ‘người người căm phẫn’ sao?
Bình luận