“Hửm? Ánh mắt cậu đây là ý gì” Diệp Vũ ngây ngốc ở đó, không rõ chuyện gì.
Kim Đương Đương liếc mắt nhìn Diệp Vũ, lạnh băng phun ra năm chữ, “Phụ nữ đã kết hôn.”
Diệp Vũ khựng lại, cả khuôn mặt đỏ bừng!
“—— ai ai ai! Đúng vậy, quên mất việc này!” Tả Vịnh Nhi sắc mặt vốn còn chút mỏi mệt, ngay lập tức lấy lại tinh thần, nắm cổ áo Diệp Vũ, cười đến cực kỳ vui vẻ.
Khuôn mặt Tả Vịnh Nhi kích động cùng với khó nén được tò mò, cười gian trá đến đáng khinh, “Phụ nữ đã kết hôn nha! Không còn giống với chúng ta nữa rồi……”
Kim Đương Đương chỉ sợ thiên hạ không loạn sáp lại gần, nghiêm chỉnh nói “Mình muốn nghiên cứu một chút về sự khác nhau giữa phụ nữ đã kết hôn với cô gái chưa lập gia đình.”
Diệp Vũ đỡ trán, “Này! Hai người các cậu —— đủ rồi a!”
“Nói một chút nghe đi, đừng có nhỏ mọn như vậy!” Tả Vịnh Nhi dùng cánh tay nhanh nhẹn đè lên vai Diệp Vũ, tò mò đến tiện,hỏi: “Diệp Vũ, nói cho tụi mình đi mà, mình chỉ thấy ở trong phim thôi, cậu chính là người từng trải a!”
Kim Đương Đương ngẩng đầu, đôi mắt sau cặp kính như phóng ra tia X quét toàn thân Diệp Vũ, ra vẻ như người thích tìm hiểu mọi thứ: “Căn cứ vào học thuyết sinh sản của loài người, lần đầu tiên của phụ nữ khẳng định sẽ đau đớn.”
“!”Diệp Vũ đột nhiên có loại xúc động muốn đoạn tuyệt quan hệ bạn bè.
Cho đến khi một mùi khét nồng nặc từ phòng bếp bay ra, Diệp Vũ cuối cùng chạy trối chết, vọt vào trong phòng tắm, vui vẻ tắm một cái, lại bôi lên da thịt xanh xanh tím tím trên người một tầng thuốc mỡ đặc chế màu trắng, lúc này mới thay quần áo, chuẩn bị ăn cơm.
Đến lúc khi ăn cơm, hai người Tả Vịnh Nhi và Kim Đương Đương vẫn còn hừng hực khí thế thảo luận về chuyện đêm qua, hoàn toàn không để ý sắc mặt Diệp Vũ bên cạnh đã đen như đít nồi, đôi đũa cầm trên tay như muốn chọc thủng chén cơm. Rốt cuộc không thể nhịn được nữa, cô đặt đũa xuống trừng mắt không nói nhìn hai người bạn xấu không đáng tin này, bày ra tư thế “Hai người không ngừng miệng mình liền không ăn cơm”.
Đúng vào lúc này, chuông điện thoại bàn trong phòng khách máy vang lên, quấy nhiễu ba người vui đùa ầm ĩ dùng cơm, nghe điện thoại bàn báo ra dãy số gọi tới, Kim Đương Đương và Tả Vịnh Nhi đều thu lại thần sắc, nhìn về phía Diệp Vũ chép miệng, “Là điện thoại nhà cậu.”
Về nhà họ Quân
Đáy mắt Diệp Vũ lướt qua tia trào phúng, lần nữa cầm lên đôi đũa, vui vẻ ăn mấy ngụm cơm rau, lúc này mới chậm rì rì nói, “Không cần để ý đến bọn họ, khẳng định là Tô gia tìm tới cửa, bà nội bảo mình thả con nhóc Tô Ưu kia ra…… Lát nữa ăn cơm xong, các cậu nên làm gì làm thì làm, Đương Đương, cậu nhốt người ở phòng thí nghiệm phải không?”
“Ừ.” Kim Đương Đương lên tiếng, “Chút nữa mình trở về cho Tô Ưu một bài học thật tốt, nhất định sẽ lưu lại mạng cô ta.”
Diệp Vũ gật đầu, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp hiện lên tàn nhẫn dày đặc, “Vậy thì tốt, có gan lấy mạng của mình thì phải có can đảm chấp nhận hậu quả! Nhà họ Tô muốn mang đứa con riêng kia về lấy chút mặt mũi, không bỏ ra chút trả giá nào, vậy thì không được……”
“Một mình cầu xử lý chuyện thành phố Bắc Ninh bên này, không thành vấn đề chứ? Có việc gì cần chúng mình hỗ trợ cứ việc nói!” Tả Vịnh Nhi rất khí phách nói.
Diệp Vũ nhấp môi cười, “Tiểu Tả, cậu lo thân cậu cho tốt, đừng gây rắc rối cho mình, đó là sự ủng hộ tốt nhất với mình rồi.”
“Yên tâm, mình khẳng định sẽ không gây hoạ nữa đâu!” Tả Vịnh Nhi vỗ ngực bình bình.
“Đúng rồi, Đương Đương, luận văn tiến sĩ của cậu đã viết xong rồi?” Diệp Vũ lại hướng mắt về phía loli mặt than Kim Đương Đương, khóe môi cong lên mỉm cười kín đáo, “Tiến sĩ kép**, cậu có hứng thú đi Mỹ đào tạo chuyên sâu? Tiếp tục học chuyên sâu hóa học và sinh vật học, sau đó học thêm quản lý thương nghiệp và đầu tư…… Mình cần cậu ở Mỹ giúp mình chuẩn bị mở vài công ty, tài chính do mình bỏ ra, người phụ trách để công ty tuyển dụng tìm kiếm, cậu giúp mình điều hành là được.”
**Tiến sĩ kép: người có hai bằng tiến sĩ.
Kim Đương Đương đang lùa đồ ăn, ngẩng đầu lên, con ngươi tròn xoe mang theo tia sáng khác thường, “Gây dựng sự nghiệp từ buôn bán không phải con đường của cậu sao?”
“Một mình mình lo không xuể.” Diệp Vũ cười thần bí, buông chén đũa, lấy khăn giấy chùi khóe môi, lúc này mới nói: “Thị trường bên Trung Quốc cũng có hạn, chỉ dựa vào chút thế lực của mình ở nhà họ Diệp, căn bản không giữ được gia tộc…… Mấy ngày này sau khi kết thúc kỳ nghỉ, mình chuẩn bị ở học viện thương nghiệp vừa bồi dưỡng, vừa cải tạo tập đoàn Diệp thị.”
Lời còn chưa dứt, Kim Đương Đương cùng Tả Vịnh Nhi không hẹn mà trước mắt sáng ngời, “Cậu chuẩn bị làm lớn một trận sao?”
“Ừ.”
Diệp Vũ dương môi cười, ánh sáng trong cặp mắt xinh đẹp hào hoa kia lấp lánh rực rỡ động lòng người……
…… Phân cách tuyến……
Trên đường phố trung tâm thành phố Bắc Ninh sầm uất, một chiếc Bentley màu bạc lướt qua, nổi bật ở giữa dòng xe lộ ra vẻ đẹp cực hạn.
Diệp Vũ ngồi trên ghế lái phụ, ánh mắt sắc bén lướt qua Diệp Quả ngồi ở ghế lái, nếu hơi tăng tốc một chút, con nhóc Diệp Quả sẽ nhận được cái ánh mắt cảnh cáo từ Diệp Vũ, —— điều này đối với người xưa nay luôn lái xe tốc độ cao như Diệp Quả không thể nghi ngờ là một loại tra tấn.
Tại hôn lễ ngày hôm qua Diệp Quả thay đổi hình tượng thành nữ lưu manh, hôm nay con nhóc ăn mặc thoải mái sạch sẽ hơn rất nhiều, tẩy đi lớp hoá trang dày đậm trên mặt, bỏ đi kiểu tóc xoăn phồng, cô gái nhỏ với mái tóc ngắn màu đen cộng thêm gương mặt, dáng vẻ ở tuổi mười sáu bảy, lại mặc vào chiếc váy liền hở vai vàng nhạt, toát ra dáng vẻ thiếu nữ xinh đẹp khả ái.
Vẻ ngoài của Diệp Quả thật ra có vài phần giống với Diệp Nghiên.
Trên đường lái xe chạy đến bên ngoài biệt thự nhà họ Quân, Diệp Quả thả chậm lại tốc độ, cẩn thận xoay đầu: “Chị, cái kia đàn ông tồi Quân Minh Dực kia không cùng chị về nhà họ Quân sao?”