⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Vũ của kiếp trước chính là tin vào những lời dối trá này của Quân Minh Dực.
Tuy kiên trì không thôi học nhưng lại ngốc nghếch chuyển vào biệt thự nhà họ Quân ngay trong buổi chiều của ngày đầu tiên kết hôn, mỗi ngày chịu đựng sự soi xét của trên dưới nhà họ Quân, thậm chí ngay cả trong điện thoại cũng bị lắp đặt máy nghe trộm! Không chỉ như vậy, mỗi lần Diệp Vũ đi đâu đó, phía sau đều có người giúp việc nhà họ Quân, từ trường học về biệt thự nhà họ Quân, Diệp Vũ nói chuyện thêm với bạn bè vài ba câu, cụ thể nói gì cũng đều phải báo cáo rõ ràng với người nhà họ Quân, còn về chuyện ra ngoài đi chơi? Ha, đừng nằm mơ giữa ban ngày! Bạn ra ngoài đi dạo phố, tiêu tiền của nhà họ Quân, như vậy sẽ làm cho bà mẹ chồng cực phẩm Khương Ngọc Lan kia đau lòng chết đó!
Bình thường châm chọc khiêu khích thì cũng thôi đi, tất cả của hồi môn mang vào nhà họ Quân đều bị bà mẹ chồng tài trí hơn người này dùng đủ mọi lý do để cất vào trong túi của bản thân mình, người dùng tiền để nuôi một đại gia đình nhà họ Quân, dịp lễ tết còn bị buộc phải về nhà mẹ để xin tiền làm quà cho mẹ chồng, chị em dâu và cô chồng, như vậy còn chưa đủ, lúc gặp phải chuyện không hài lòng, Diệp Vũ hở một chút sẽ bị mẹ chồng giày vò đủ kiểu, còn không thể lộ ra dáng vẻ không hiếu kính, nếu không sẽ phải chịu gia pháp nhà họ Quân...
Kiếp trước, trong biệt thự nhà họ Quân, Diệp Vũ bị hành hạ như một con chó vậy!
1 Ra vẻ đạo mạo!
Thấy Diệp Vũ bây giờ càng ngày càng làm càn, giống như muốn thoát khỏi sự khống chế của mình, gương mặt Quân Minh Dực xuất hiện vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, uy nghiêm nói, “Bây giờ em đã kết hôn, thân là cháu dâu của nhà họ Quân, hầu hạ mẹ anh và bà nội, đó là nghĩa vụ và trách nhiệm mà em phải làm! Em đã không còn là một đứa trẻ, cũng không cần phải tới học viện thương mại gì đó, sau này, em chỉ cần ở nhà giúp chồng dạy con là được, ngày mau anh sẽ gọi điện cho trường của em, kêu bọn họ làm thủ tục thôi học cho em, tuổi em còn nhỏ, anh là vì tốt cho em, em phải nghe lời, không được từ chối, biết không?”
Đây là bắt đầu ngang ngược? Hay là thăm dò?
Diệp Vũ không chút do dự, lập tức đứng dậy, vỗ tay lên mặt bàn, giống như đang tức giận, “Quân Minh Dực! Đừng nghĩ em nhúng nhường thì anh có thể làm tới! Đừng nói là anh, cho dù cha mẹ em thì cũng không có tư cách can thiệp vào chuyện của em! Đừng trách Diệp Vũ em không khách khí, anh dám đến trường làm thủ tục thôi học cho em, ngày mai em sẽ ra nước ngoài du học, không tin thì anh thử xem?!”
Diệp Vũ đột nhiên phát hỏa, làm kinh động đến thực khách của cả nhà ăn, nhưng mọi người nhìn qua thấy người đang cãi nhau là hai vị trong hôn lễ tối qua, lại lẳng lặng quay đầu, đồng loạt vểnh tai lên nghe chuyện của đôi vợ chồng son này.
“A Vũ, đây là giọng điệu mà em nói chuyện với anh?”
Quân Minh Dực không ngờ rằng Diệp Vũ trước nay luôn ngoan ngoãn mà bây giờ dám vỗ bàn trước mặt mình, khẽ nhíu mày, trong nụ cười ôn hòa phong tình còn có thêm sự tức giận, “Gả đi rồi thì chính là con dâu nhà họ Quân, em còn xem mình là đứa trẻ, có thể tùy tiện càn quấy? Thân là hậu bối, không phụng dưỡng mẹ chồng và bà nội, đây chính còn con gái mà nhà họ Diệp em dạy dỗ sao?!”
Đôi mắt Diệp Vũ bốc lửa, nghiễm nhiên làm ra tư thế muốn lật bàn, “Quân Minh Dực, anh không cần lấy chuyện gia giáo của nhà họ Diệp em ra nói, chuyện nhà họ Diệp bọn em cũng không đến lượt anh quản. Anh nghe rõ cho em, em chỉ kết hôn với Quân Minh Dực anh, không bị bán vào nhà họ Quân các người làm nô lệ, tùy tiện thao túng!”
“A Vũ, lời này của em quá đáng lắm rồi, anh chỉ là muốn tốt cho em...làm gì có con dâu nhà nào mà không muốn phụng dưỡng hiếu kính trưởng bối chứ? Em không thể vì chuyện anh muốn em ngoan ngoãn ở cùng mẹ và bà nội mà nói anh thao túng em, xem em là nô lệ.”
Quân Minh Dực ‘nhẫn nại’ khuyên bảo, lúc im lặng ngẩng đầu lên, trên gương mặt còn mỉm cười ấm áp như ban đầu, trước mặt công chúng thì càng tỏ ra lưu luyến tốt đẹp, giống như thật sự bao dung tất cả sự tùy hứng và xấc xược của vợ vậy, lại thêm gương mặt vô cùng có tính mê hoặc, hoàn toàn là một dáng vẻ của người chồng tuyệt vời nhất.
Trong lúc này, đa số ánh mắt của thực khách trong nhà ăn khi nhìn về Diệp Vũ đều mang theo sự khinh thường.
Phải, cậu ba Quân người ta nói đúng, làm gì có con dâu nhà nào không muốn hiếu kính với trưởng bối? Cô cả nhà họ Diệp này, hôm qua nhìn thấy cũng không tệ, nhưng hôm nay nhìn thì thấy quá ương ngạnh và chua ngoa, ngay cả hiếu kính trưởng bối cũng không làm được, còn vỗ bàn với chồng trước mặt công chúng, thật sự có phúc mà không biết hưởng, thật sự không biết điều!
Nghênh đón ánh mắt khác thường của những người xung quanh và nụ cười dịu dàng của Quân Minh Dực, Diệp Vũ run rẩy cơ thể, gần như muốn hắt thẳng chén cháo này vào mặt Quân Minh Dực!
2 Ra vẻ đạo mạo!
Đúng, chính là nụ cười dịu dàng và nghiêm túc này, kiếp trước đã mê hoặc tất cả mọi người, người trên đời đều gọi Quân Minh Dực là một người chồng tuyệt vời nhất, khoan dung dịu dàng, mà Diệp Vũ cô, mặc lệ ngoan ngoãn hiền lành thế nào cũng vĩnh viễn là sai trái, vĩnh viễn chịu đựng sự chỉ trích của người khác, nói cô không hiểu chuyện, không biết tốt xấu, nói cô tùy hứng bướng bỉnh, nói cô gây sự vô cớ!
Trong nhà ăn, dường như đang lâm vào yên tĩnh.
Đột nhiên, một âm thanh ngọt ngào nhưng rét lạnh vang lên, mang theo chút âm u gian xảo, giống như đang gằn từng chữ hỏi: “Anh Minh Dực, anh đang nói gia giáo của Diệp Vũ em không tốt, gây sự vô cớ?”
Diệp Vũ bỗng ngẩng đầu, khóe môi nở một nụ cười lạnh, đôi mắt hoa đào xinh đẹp khẽ híp lại, gò má nhẵn mịn trắng nõn có hơi tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói, “Nếu đã như vậy, nếu hôm nay Diệp Vũ không tùy hứng bướng bỉnh một lần thì thật sự có lỗi với chỉ trích của anh!”
Nói xong, Diệp Vũ trực tiếp dùng túi xách nện vào mặt Quân Minh Dực, hai mắt bốc lửa trừng trừng nhìn người chồng mới cưới!
Nhìn bộ dáng Diệp Vũ hoàn toàn xù lông đến mất lý trí, trong lòng Quân Minh Dực dâng lên một cảm giác nguy cơ không rõ, mới vừa định mở miệng trấn an Diệp Vũ một câu, lại phát hiện đã muộn rồi...
Diệp Vũ khoanh tay, khóe môi đỏ hồng lúc đóng lúc mở, âm thanh trong trẻo ngọt ngào giống như ngọc châu, lần đầu tiên trong đời tài ăn nói tốt được đến mức này:
“Cử hành sớm hơn ngày cưới đã định là nửa năm, nhà họ Quân ngay cả đặt chỗ khách sạn Tứ Nguyệt cũng đặt không xong, cuối cùng là Diệp Vũ em dùng tiền để bao hết!”
“Mời rượu kết hôn, anh chỉ kính đến một nửa, sau đó thì vứt một cô dâu là em ở đó đối phó với biết bao nhiêu là khách khứa, bản thân thì chạy đi mất!”
“Đêm tân hôn, em đợi anh một đêm, cậu ba Quân như anh lại không thấy bóng dáng, nói gì mà uống say rồi tìm một phòng cho khách để ngủ một đêm...Rốt cuộc thì tối qua anh đã làm gì với ai, anh biết rõ hơn ai hết!”
“Được, những chuyện này Diệp Vũ em có thể không tính toán, ngày đầu tiên kết hôn, em hỏi anh lúc nào đi hưởng tuần trăng mật, anh nói em càn quấy, bận công việc, không có thời gian ở với em, kêu em tự đi!”
“Ngày đầu tiên kết hôn, mang danh nghĩa sợ em vất vả, anh ép em thôi học, kêu em ngoan ngoãn ngây ngốc ở nhà làm bà nội trợ, ngây ngốc ở nhà phụ chồng dạy con, Diệp Vũ em năm nay mới 20 tuổi, mới lên đại học năm 3!”
“Hai nhà Quân Diệp đã đính hôn vào 20 năm trước, bây giờ ngay cả nhà cười mà nhà họ Quân các người cũng không chuẩn bị cho Diệp Vũ em, kêu em dọn vào biệt thự nhà họ Quân trong ngày đầu tiên kết hôn, chen chúc ở trong ngôi biệt thự với ba gia đình nhà họ Quân các người...”
Lời nói Diệp Vũ trong trẻo nhưng mạnh mẽ có lực, cả nhà ăn yên tĩnh gần như lâm vào đình trệ chỉ trong nháy mắt.
Không ai dám tin vào những gì mình nghe, nhà họ Quân cao cao tại thường, vậy mà lại để phía nhà gái xuất tiền tổ chức hôn lễ? Đường đường là cậu ba Quân mà lại bỏ mặc vợ trong đêm tân hôn, còn mình thì biến mất? Đường đường là cô cả nhà họ Diệp, hôm qua mới chính thức tiếp nhận sản nghiệp Diệp thị mà hôm nay lại bị chồng ép thôi học, còn phải ở nhà làm nội trợ cho gia đình?!
Ẩn ý trong những yêu cầu này, ai mà không rõ?!
Lúc hoàn hồn lại, thực khách ở nhà ăn đột nhiên bừng tỉnh nhìn cô dâu Diệp Vũ, gương mặt tràn đầy đồng tình và thương cảm, lúc nghĩ đến nhà họ Quân, trong lòng lại hiện lên 4 chữ: Ra vẻ đạo mạo, ngay cả khi nhìn về phía cậu ba Quân này, ánh mắt cũng khác thường.
Thừa dịp Quân Minh Dực đang bị ánh mắt của mọi người khiển trách, không biết lúc nào, Diệp Vũ đã lặng lặng ngồi xuống, vừa thản nhiên rót nước, mượn ly trà để che giấu nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khóe môi:
Quân Minh Dực, hôm nay, hủy đi hình tượng người chồng tuyệt vời của anh, chỉ là bước đầu tiên...
Mất khống chế
Diệp Vũ đột nhiên nổi nóng khiến Quân Minh Dực hoàn toàn trở tay không kịp, lập tức sững sờ.
Không kịp phòng bị, Diệp Vũ giống như nhổ hạt đậu, nhổ hết tất cả những gì muốn nói ra một cách sảng khoái, thậm chí ngay cả cơ hội chen ngang cũng không có.
Nhưng không đợi Diệp Vũ dứt lời, sắc mặt Quân Minh Dực đột nhiên đỏ lên một cách bất thường, trong bụng giống như có gì đó đang cháy hừng hực, giống như đang thiêu đốt tất cả lý trí, hai mắt mê ly mang theo sự khao khát, ngay cả quần tây cũng không che giấu được sự khác thường của anh.
“Ưm...” Một tiếng kêu rên nhỏ phát ra từ miệng Quân Minh Dực.
Nếu không phải thính lực của Diệp Vũ không tệ thì gần như đã bỏ qua tiếng rên này rồi.
Ngẩng đầu, lại thấy gương mặt vốn dĩ chói mắt của Quân Minh Dực đột nhiên đã mang theo vài phần bối rối và thống khổ, mồ hôi chạy xuống từ trên trán, gương mặt đỏ còn có hơi tím tím, cơ thể hơi run rẩy, khóe môi tái xanh, cắn chặt môi dưới, không còn dáng vẻ thanh quý như lúc nãy nữa, ngược lại là giống như...khát vọng khó nhịn?
Mắt Diệp Vũ lóe lên sự nghi hoặc, đang giở trò gì? Muốn chuồn à?
Kiếp trước thì hoàn toàn không có dáng vẻ này...
“Anh làm sao vậy?” Diệp Vũ cất tiếng hỏi.
Mồ hôi Quân Minh Dực đầm đìa, âm thanh có hơi khàn khàn, lật tay nắm chặt tay Diệp Vũ, lý trí còn sót lại tạm thời còn chút tỉnh táo, “A Vũ...đột nhiên anh cảm thấy cơ thể có chút không thoải mái, em dìu anh tìm một phòng khách nào đó để nghỉ ngơi đi.”
“Hay là em đưa anh đi bệnh viện?” Diệp Vũ dè dặt hỏi.
Quân Minh Dực lắc đầu, nhẫn nhịn sự đau đớn trong cơ thể, “Không cần! Bây giờ anh chỉ cần một căn phòng, nghỉ ngơi một lúc....A Vũ, em dìu anh đến phòng đi, nhanh lên!”
Diệp Vũ không hiểu sự tình, vừa định mở miệng đồng ý, không suy nghĩ gì, bỗng từ bên cạnh bước tới một nam phục vụ, trên tay là cái khay đựng một ly coca, lúc Diệp Vũ đứng lên, nam phục vụ đó vừa lúc đi tới, không cẩn thận...làm đổ ly coca đó lên người Diệp Vũ!
“A...anh làm sao thế?!”
⬅ Trước Tiếp ➡