Bẫy Mật
Chương 2
⬅ Trước Tiếp ➡
Bùi Ngọc không lên tiếng, anh cảm thấy hơi thất bại. Nữ sinh trong trường ngày ngày thầm thương trộm nhớ anh, mở miệng một tiếng nam thần, ngậm miệng một tiếng thật là lợi hại. Kết quả tới chỗ Mạc Tiệp, cô thường chỉ dùng giọng điệu cổ vũ học sinh nói với anh, "Cũng không tệ lắm", "Rất tốt", "Như vậy rất tuyệt đó". Mỗi khi nghe xong anh vô cùng buồn bực.
Anh biết mình thích cô cho nên mới cực kỳ để ý nhận xét của cô, thế nhưng ngoại trừ bài vở và học tập ra, ở tuổi của anh chẳng thể làm gì khác cả, hơn nữa dù anh ưu tú thế nào đi chăng nữa, với cô mà nói hình như là chuyện quen lắm rồi. Học sinh bản thân cô dạy dỗ cũng chưa chắc kém anh.
Thế nhưng, cô càng như vậy thì anh càng thích cô, thích tới nỗi không thể tự thoát ra được.
Trong lúc kích động, anh thậm chí còn lén đặt nhiều máy quay lén trong phòng cô, nhìn cô đọc sách, nhìn cô thay quần áo, nhìn cô tắm rửa, nhìn cô tự an ủi. Tuy ngày thường cô có vẻ nghiêm túc cấm dục nhưng mỗi ngày đều có khao khát cần tự an ủi. Sau khi biết bí mật nhỏ này, anh giống như bắt được nhược điểm của cô, mỗi lần cô nói câu "Như vậy rất tốt" liền nghĩ tới bộ dạng cô tự an ủi, lòng sinh sảng khoái. Anh thường nhìn chằm chằm tiểu huyệt đỏ bừng sau cao trào của cô rồi thủ dâm tới khi bắn ra. Chỉ là bởi vậy mà sinh ra chút cảm giác tội lỗi, cảm giác mình thật giống si hán hèn mọn. Nếu như có thể làm cô thì thật tốt, anh muốn.
"Con có muốn ra ngoài du lịch không? Cho thư giãn một chút?" Mạc Tiệp nghĩ thầm đứa trẻ này thi đại học hẳn là rất cực khổ, cần khao một bữa.
Bùi Ngọc lắc đầu, cúi đầu gắp thức ăn.
"Làm sao vậy, không vui à?" Mạc Tiệp quan tâm xong, cảm giác mình còn chưa phải là một người mẹ đạt yêu cầụ
"Mẹ, tôi muốn cảm giác có mẹ." Bùi Ngọc nói rất tội nghiệp, nghĩ thầm kẻ ngốc như ba mình còn có thể lừa cô kết hôn, anh muốn làm cái huyệt mềm kia chỉ là vấn đề thời gian thôi.
"À, là mẹ có chỗ nào làm không tốt sao?" Mạc Tiệp nghe vậy thì nghi hoặc, có điều cô chưa từng làm mẹ, có biết làm mẹ như thế nào đâu?
"Từ nhỏ tôi chưa từng gặp mẹ, cũng chưa từng bú sữa mẹ." Bùi Ngọc cúi đầu tiếp tục giả vờ đáng thương, con mắt xinh đẹp lóe lên ánh lệ.
Mạc Tiệp nghe vậy nhất thời sinh lòng thương hại, không biết nên nói gì, ngừng một chút mới hỏi "Vậy như thế nào thì con mới có cảm giác có mẹ?"
"Mẹ, tôi có thể bú sữa của mẹ một lần không?" Vẻ mặt Bùi Ngọc khờ dại, anh từng nhìn cặp vú kia vô số lần qua camera, vừa trắng vừa tròn, núm vú hồng hào, nhìn thấy anh cực kỳ muốn chơi, muốn liếm.
"Hả?" Mạc Tiệp nghe vậy chỉ cảm thấy tiểu huyệt siết chặt, sau đó lại có hơi xấu hổ Lời nói của trẻ con, làm sao cô có thể nghĩ tới chuyện không đứng đắn như vậy?
"Không được thì thôi ạ." Bùi Ngọc ra vẻ mất mát, cúi thấp đầụ
"Được." Mạc Tiệp không nghĩ nhiều nữa liền đồng ý, nghĩ thầm chuyện này cũng không phải chuyện gì ghê gớm mà?
"Có thật không?" Trong lòng Bùi Ngọc mừng như điên, hóa ra đơn giản như vậy là có thể hút được cặp vú ngày nhớ đêm mong? Nói không chừng sau đó còn có thể sờ tiểu huyệt?
"Ừm." Mạc Tiệp gật đầu, "Mau ăn cơm đi."

⬅ Trước Tiếp ➡