Bẫy Mật
Chương 163
⬅ Trước Tiếp ➡
Trước giờ Mạc Tiệp chưa từng suy nghĩ kỹ về tình cảm như thế, anh dỗ cô vui vẻ, cô liền cảm thấy vui vẻ, anh ức hiếp cưỡng hiếp cô, cô liền cảm thấy tức giận, anh nói tha thứ cho sự nhẫn tâm năm đó của cô, cô liền vui vẻ cảm thấy hai người có thể giống như lúc trước. Vào lúc này cô mới bắt đầu suy nghĩ, anh đã từng đối xử dịu dàng với cô như vậy, sáu năm sau làm ra những chuyện khác người với cô như thế là kết quả trộn lẫn bao nhiêu đau khổ và thù hận chứ? Nhưng cho dù là vậy, chỉ cần cô hơi lấy lòng, anh vẫn như trước vội vã tha thứ tất cả dường như bởi vì sợ cô đổi ý và bởi vì nội tâm chất chứa nhiều ít khát vọng trong thời gian dài sao?
Mạc Tiệp nghĩ đi nghĩ lại bỗng nhận ra mình có lẽ thật sự có phần vô tâm trời sinh, cho dù là cô thật sự yêu người đàn ông trước mắt này, cô vẫn vô tình làm tổn thương anh, vẫn không thấu hiểu vỗ về nỗi đau khổ của anh. Cô thậm chí tuân theo triết lý "Quá khứ đã trôi qua rồi", hoàn toàn quên hết sáu năm kia, ngày ngày yêu đương ngọt ngào với anh, hưởng thụ tất cả những vui vẻ anh mang lại cho cô một lần nữa.
Bùi Ngọc bỗng thở gấp rồi mở mắt ra, hai con mắt ướt át của anh sáng như viên ngọc trong bóng tối.
Anh run lên vài giây, sau đó ngẩn người nhìn người phụ nữ ở bên cạnh, bỗng bật cười nhẹ, vừa lấy mu bàn tay lau nước mắt vừa ngượng ngùng nói "Xin lỗi, anh mơ thấy ác mộng."
Lúc này tâm trạng Mạc Tiệp sa sút, chỉ yên lặng nhìn anh.
"Anh mơ thấy bị người ta đuổi giết." Bùi Ngọc giả vờ nói với vẻ thoải mái, "May mà anh cơ trí dũng cảm."
Xoang mũi Mạc Tiệp chợt đau xót, biểu hiện của anh tự nhiên như vậy, nếu tối nay cô vào phòng không nghe thấy cái gì, chắc chắn sẽ tin những lời này của anh, sau đó cười nhạo anh nằm mơ cũng khóc, thực sự còn chưa lớn. Rất nhiều rất nhiều tiếng cười thoải mái của cô, có phải đều xây dựng trên sự giả vờ dỗ dành dụ dỗ của anh không?
"Anh làm nũng với em được không?" Mạc Tiệp nhịn không được nói, nếu như cái gì khổ sở anh đều giấu ở trong lòng, loại người vô tư vô tâm như cô có khả năng sẽ bị anh dỗ dành cười ngây ngô cả đời.
Anh đã là người lớn rồi." Giọng điệu Bùi Ngọc hết sức ngạo kiều .
Ngạo kiều có nghĩa là ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là "Ngoài lạnh trong nóng".
"Em thích như vậy."
"Hả?"
"Em nói.. lúc làm tình, thích anh khóc lóc làm nũng nói anh rất nhớ em, không muốn chia tay, vân vân." Mạc Tiệp suy nghĩ chốc lát rồi nói, "Có chút muốn thử.. cảm giác.. sắm vai nhân vật.. sau khi anh bị em vứt bỏ.. tới quấn quít giữ lấy em làm tình."
".." Bùi Ngọc chớp chớp đôi mắt ướt át.
"Thôi quên đi." Lần đầu Mạc Tiệp diễn kịch, Bùi Ngọc thông minh như vậy, cô cũng không biết có bị anh nhìn thấu hay chưa. Nhưng cô cảm thấy khóc ra rồi có lẽ anh sẽ dễ chịu hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡